Từ khóa: tin tức

Đốt rừng ở Indonesia đang cướp đi mạng sống của hàng trăm nghìn người mỗi năm

Đốt rừng ở Indonesia đang cướp đi mạng sống của hàng trăm nghìn người mỗi năm

“Nếu không có biện pháp thay đổi, làn khói mù chết chóc này sẽ tiếp tục làm tăng tỷ lệ tử vong lên mức đáng sợ chỉ sau vài năm”, Yuyun Indradi, nhà vận động bảo vệ rừng của tổ chức Hòa bình xanh Indonesia, nhận xét.

Đốt rừng ở Indonesia đang cướp đi mạng sống của hàng trăm nghìn người mỗi năm

Đốt rừng ở Indonesia đang cướp đi mạng sống của hàng trăm nghìn người mỗi năm

Một đám khói mù do nạn đốt rừng có thể là nguyên nhân khiến 100.000 người chết sớm vào năm ngoái, BBC hôm nay đưa tin. Hơn 90% số trường hợp tử vong ở Indonesia, phần còn lại là công dân các nước Malaysia và Singapore, theo nghiên cứu của các nhà khoa học ở Đại học Harvard và Columbia, Mỹ.

Tình trạng ô nhiễm không khí ở Indonesia ngày càng trầm trọng do nạn đốt rừng lấy đất canh tác. Khói mù lan rộng khắp khu vực Đông Nam Á và tồn tại suốt vài tháng vào năm 2015.

Nghiên cứu sắp công bố trên tạp chí Environmental Research Letters sử dụng dữ liệu ảnh vệ tinh và mô hình máy tính về những ảnh hưởng tới sức khỏe để xác định tỷ lệ chết sớm. Nhóm nghiên cứu nhận định số người có nguy chết sớm nằm trong khoảng 26.300 – 174.300 và tỷ lệ trung bình hàng năm là 100.300 ca. Báo cáo của họ tập trung vào tác động lên sức khỏe của người trưởng thành và chỉ đánh giá ảnh hưởng của PM2.5, các hạt bụi lơ lửng có đường kính nhỏ hơn hoặc bằng 2,5 µm (micromet) có thể bị hít vào phổi.

Cơ quan quản lý thảm họa Indonesia cho biết hơn 43 triệu người dân nước này phải tiếp xúc với khói mù và nửa triệu người bị nhiễm trùng đường hô hấp nặng.

“Nếu không có biện pháp thay đổi, làn khói mù chết chóc này sẽ tiếp tục làm tăng tỷ lệ tử vong lên mức đáng sợ chỉ sau vài năm”, Yuyun Indradi, nhà vận động bảo vệ rừng của tổ chức Hòa bình xanh Indonesia, nhận xét.

Dân số trên toàn thế giới đang sống trong bầu không khí ô nhiễm

Dân số trên toàn thế giới đang sống trong bầu không khí ô nhiễm

Mô hình kiểm định chất lượng không khí của WHO cho thấy 92% dân số thế giới đang sống ở những nơi chứa hạt vật chất có đường kính dưới 2,5 micromet (PM2.5) vượt quá giới hạn cho phép. Khuyến cáo của WHO về khối lượng hạt vật chất PM2.5 là 10mg/m3 không khí.

Kết quả này dựa trên dữ liệu vệ tinh, mô hình vận tải hàng không và màn hình trạm mặt đất, tại hơn 3.000 địa điểm cả nông thôn và thành thị. Theo thống kê, khoảng 3 triệu người chết mỗi năm có nguyên nhân từ ô nhiễm không khí ngoài trời. Năm 2012 ước tính có khoảng 6,5 triệu ca tử vong (chiếm 11,6% trường hợp tử vong trên toàn cầu) có nguyên nhân từ ô nhiễm không khí trong nhà và ngoài trời.

Tiến sĩ Flavia Bustreo, Trợ lý Tổng giám đốc Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) cho biết: “Ô nhiễm không khí tiếp tục đe dọa sức khỏe của bộ phận dễ bị tổn thương, nhất là phụ nữ, trẻ em và người lớn tuổi”. Gần 90% ca tử vong liên quan tới ô nhiễm không khí xảy ra ở khu vực có thu nhập thấp và thu nhập trung bình.

Dân số trên toàn thế giới đang sống trong bầu không khí ô nhiễm

Dân số trên toàn thế giới đang sống trong bầu không khí ô nhiễm

Mô hình kiểm định chất lượng không khí của WHO cho thấy 92% dân số thế giới đang sống ở những nơi chứa hạt vật chất có đường kính dưới 2,5 micromet (PM2.5) vượt quá giới hạn cho phép. Khuyến cáo của WHO về khối lượng hạt vật chất PM2.5 là 10mg/m3 không khí.

Nguyên nhân chính gây ô nhiễm không khí bao gồm khí thải của các phương tiện giao thông, sản phẩm của nhiên liệu làm chất đốt ở các gia đình, khí thải từ nhà máy công nghiệp,…Tuy nhiên, không phải tất cả ô nhiễm không khí có nguồn gốc từ hoạt động của con người mà những cơn bão bụi (ở khu vực gần sa mạc) cũng làm ảnh hưởng tới chất lượng không khí.

Tiến sĩ Mari Neira, Giám đốc WHO lên tiếng: “Cần phải nhanh chóng giải quyết các vấn đề về ô nhiễm không khí trước khi quá muộn”. Biện pháp được đưa ra là phát triển giao thông bền vững ở các thành phố, quản lý chất thải rắn, tích cực sử dụng nguồn năng lượng sạch từ thiên nhiên và đặc biệt phải giảm thiểu khí thải công nghiệp.

Đám cháy đột nhiên bốc cháy giữa khu dân cư

Đám cháy đột nhiên bốc cháy giữa khu dân cư

Công an địa phương hiện đã vào cuộc tiến hành điều tra làm rõ vụ việc. Nguyên nhân cháy bước đầu được nhận định có thể do sự cố chập điện từ kho chứa phế liệu. Người dân và chủ cơ sở phế liệu đang cố gắng khắc phục sự cố.

Đám cháy đột nhiên bốc cháy giữa khu dân cư

Đám cháy đột nhiên bốc cháy giữa khu dân cư

Kho phế liệu nằm ngay giữa khu dân cư đông đúc bỗng phát hỏa dữ dội. Nhiều người dân xung quanh nháo nhào di tản người già, trẻ em cùng tài sản.

Sáng 8/7, một vụ cháy lớn đã xảy ra tại cơ sở phế liệu đóng tại tổ 2, phường Hương Sơ, TP Huế. Cở sở này do ông P.V.L (ngụ địa chỉ kể trên) làm chủ.

Theo một người dân sống gần kho phế liệu kể lại. Thời điểm gần 9 giờ sáng, ông đi ngang qua đây thì phát hiện có mùi khét bất thường và khói đen dày đặc. Ông tri hô những người xung quanh ứng cứu và báo cho lực lượng cứu hỏa tỉnh TT-Huế đến can thiệp.

Tuy nhiên, kho phế liệu chứa nhiều chất dễ cháy như đồ nhựa, bao bì nilon, giấy,… Nên phải sau gần 2 giờ đồng hồ, đám cháy mới được lực lượng cứu hỏa khống chế xong.

Nơi xảy ra vụ cháy nằm ngay giữa khu dân cư đông đúc. Khi ngọn lửa bùng phát dữ dội đã làm cho người sống xung quanh một phen hoảng loạn. Người dân nháo nhào di dời trẻ em và đồ đạc để tránh ngọn lửa cháy lan gây thiệt hại.

Công an địa phương hiện đã vào cuộc tiến hành điều tra làm rõ vụ việc. Nguyên nhân cháy bước đầu được nhận định có thể do sự cố chập điện từ kho chứa phế liệu. Người dân và chủ cơ sở phế liệu đang cố gắng khắc phục sự cố.

Vựa phế liệu bên sông Đồng nai bị thiêu rụi

Vựa phế liệu bên sông Đồng nai bị thiêu rụi

Tại thời điểm trên, nhiều người dân sống trên đường Long Sơn (khu phố Long Sơn, phường Long Bình, quận 9) phát hiện khói đen bốc lên nghi ngút tại một vựa phế liệu sát bờ sông Đồng Nai. Phát hiện đám cháy, người dân hô hoán nhau chạy ra tìm cách dập lửa và thông báo cho cơ quan chức năng.

Vựa phế liệu bên sông Đồng nai bị thiêu rụi

Vựa phế liệu bên sông Đồng nai bị thiêu rụi

Vào khoảng 8h30 sáng nay (10/3), một vụ hỏa hoạn đã thiêu rụi một vựa phế liệu nằm trong khu dân cư khiến nhiều người dân bị một phen hốt hoảng.

Tại thời điểm trên, nhiều người dân sống trên đường Long Sơn (khu phố Long Sơn, phường Long Bình, quận 9) phát hiện khói đen bốc lên nghi ngút tại một vựa phế liệu sát bờ sông Đồng Nai. Phát hiện đám cháy, người dân hô hoán nhau chạy ra tìm cách dập lửa và thông báo cho cơ quan chức năng.

Do bên trong chứa nhiều đồ phế liệu dễ cháy nên ngọn lửa bốc lên dữ dội. Nhận tin báo, nhiều xe cứu hỏa cùng hàng chục chiến sĩ thuộc lực lượng PCCC quận 9 đã được huy động đến hiện trường dập lửa.

Do vựa phế liệu nằm sát mé sông Đồng Nai nên lực lượng chữa cháy hút nước sông bơm trực tiếp và nhanh chóng dập tắt ngọn lửa chỉ sau ít phút.

Nguyên nhân và thiệt hại của vụ cháy đang được cơ quan chức năng làm rõ.

Cơ sở thu mua phế liệu bị xe tải mất lái tông vào

Cơ sở thu mua phế liệu bị xe tải mất lái tông vào

Theo chủ vựa phế liệu, bà Thái Thị Ánh Hồng (SN 1964, ngụ quận Ninh Kiều, TP. Cần Thơ) cho biết, vào thời điểm trên, chiếc xe tải mang BKS 65C-028.75 (chưa rõ danh tính tài xế) đang lưu thông với tốc độ khá nhanh từ hướng An Giang về TP. Cần Thơ. Khi đến địa điểm trên thì chiếc xe bất ngờ mất lái tông bật gốc cây trứng cá rồi tiếp tục tông vào vựa thu mua phế liệu.

Cơ sở thu mua phế liệu bị xe tải mất lái tông vào

Cơ sở thu mua phế liệu bị xe tải mất lái tông vào

Khoảng 8h30′ sáng 24/5, trên tuyến QL91, đoạn thuộc khu vực 11, phường Châu Văn Liêm, quận Ô Môn, TP. Cần Thơ, một xe ô tô tải chạy với tốc độ cao dưới trời mưa bị mất lái đâm sập phía trước một cơ sở thu mua phế liệu.

Theo chủ vựa phế liệu, bà Thái Thị Ánh Hồng (SN 1964, ngụ quận Ninh Kiều, TP. Cần Thơ) cho biết, vào thời điểm trên, chiếc xe tải mang BKS 65C-028.75 (chưa rõ danh tính tài xế) đang lưu thông với tốc độ khá nhanh từ hướng An Giang về TP. Cần Thơ. Khi đến địa điểm trên thì chiếc xe bất ngờ mất lái tông bật gốc cây trứng cá rồi tiếp tục tông vào vựa thu mua phế liệu.

Vụ tai nạn làm sập một phần mái hiên phía trước cơ sở thu mua phế liệu của bà Hồng, rất may lúc xảy ra vụ tai nạn không có người làm việc phía trước nên không có ai bị thương. Vụ tai nạn đã làm một phần đầu của xe tải và kính xe tải bị móp méo, hư hỏng. Bà Hồng cho biết, hiện tại thiệt hại về tài sản ước tính ban đầu lên đến hàng chục triệu đồng.

Sau vụ tai nạn, Công an quận Ô Môn, TP Cần Thơ đã có mặt để điều tra làm rõ.

Bến xe mới tại Đồng nai thành nơi tập kết phế liệu

Bến xe mới tại Đồng nai thành nơi tập kết phế liệu

Theo người dân, bến xe đưa vào hoạt động được 3 năm nay. Ban đầu, cũng có khá nhiều xe ra vào bến đón trả khách. Tuy nhiên, không rõ lý do vì sao mà chỉ sau một thời gian ngắn, bến được đầu tư nhiều tỷ đồng lại bị bỏ hoang và trở thành nơi đậu đỗ của một số xe tải và tập kết phế liệu.

Bến xe mới tại Đồng nai thành nơi tập kết phế liệu

Bến xe mới tại Đồng nai thành nơi tập kết phế liệu

Những ngày qua, ghi nhận của PV Báo Giao thông, Bến xe Dầu Giây tại xã Xuân Thạnh (huyện Thống Nhất, tỉnh Đồng Nai) hoàn toàn vắng bóng xe khách. Ngay cổng vào bến là con đường xuống cấp, lầy lội. Khuôn viên bến xe rất rộng không hề có chiếc xe khách, xe buýt nào, thay vào đó là phế liệu, củi gỗ được tập kết vung vãi trong bến xe. Sâu phía trong mới thấy lác đác vài chiếc xe tải. Phương tiện hoạt động đã không có mà nhân viên bán vé, bảo vệ cũng hoàn toàn vắng bóng. Trong khu vực nhà điều hành, PV chỉ thấy vài thanh niên đang trải chiếu nằm nghỉ.

Theo người dân, bến xe đưa vào hoạt động được 3 năm nay. Ban đầu, cũng có khá nhiều xe ra vào bến đón trả khách. Tuy nhiên, không rõ lý do vì sao mà chỉ sau một thời gian ngắn, bến được đầu tư nhiều tỷ đồng lại bị bỏ hoang và trở thành nơi đậu đỗ của một số xe tải và tập kết phế liệu.

Trao đổi với Báo Giao thông, ông Trần Văn Quan, Phó giám đốc Sở GTVT Đồng Nai cho biết, Bến xe Dầu Giây thuộc quyền quản lý của Công ty CP Bến xe và Dịch vụ vận tải Đồng Nai (viết tắt là Bến xe Đồng Nai), phía Sở chỉ quản lý và cấp phép luồng tuyến xe chạy cố định. Hiện tại bến xe này vẫn còn cấp phép hoạt động 1-2 tuyến đi các tỉnh miền Tây. “Vị trí đặt bến xe hoàn toàn đúng quy hoạch và khá đắc địa”, ông Quan nói và phân tích thêm: Bến xe ở gần ngã tư Dầu Giây điểm giao QL1 và QL20, cao tốc TP HCM – Long Thành – Dầu Giây thuận tiện cho hành khách đi các tỉnh Tây Nguyên, miền Trung, miền Bắc. Ngoài ra, bến xe này có vị trí gần trung tâm hành chính huyện, khu dân cư.

“Việc xây dựng bến xe đặt gần ngã tư Dầu Giây là hợp lý. Hiện một số dự án khu thương mại dịch vụ đang được triển khai sau khi hoàn thành sẽ góp phần tạo cú hích cho bến xe này hoạt động hiệu quả hơn”, ông Quan thông tin.

Tìm hiểu nguyên nhân vì sao một bến xe được cho là ở vị trí đắc địa nhưng mới được xây dựng đã “chết mòn”, PV liên lạc với người đại diện của Bến xe Dầu Giây nhưng vị này cho rằng, “không thuộc thẩm quyền trả lời nên không phát ngôn hay bình luận gì về vấn đề hoạt động của bến xe”.

Bỏ bến lập bến cóc, xe dù để… đỡ tiền bến bãi

Một điểm đáng lưu ý là theo tìm hiểu của PV, không chỉ riêng Bến xe Dầu Giây mà các Bến xe Long Khánh, Bến xe Xuân Lộc (huyện Xuân Lộc) cũng đang rơi vào cảnh “sống dở, chết dở”. Theo khảo sát, dù là những ngày cao điểm lễ 2/9 nhưng lượng xe ra vào Bến xe Long Khánh khá vắng vẻ. Những hình ảnh xe khách tấp nập ra vào bến xe chỉ còn trong quá khứ dù trước đây bến xe này là một trong những bến xe lớn hoạt động nhộn nhịp ở Đồng Nai.

Ông Nguyễn Xuân Lộc, quản lý Bến xe Long Khánh (thuộc Công ty CP Bến xe Đồng Nai) cho biết: Trước đây bến xe này rất nhộn nhịp, bây giờ thì giảm rất nhiều. Xe bỏ bến đã gần hết chỉ còn vài tuyến đường dài do ảnh hưởng bởi các công ty dịch vụ lập bến bên ngoài đón khách. Cụ thể, các nhà xe Kim Mạnh Hùng, Cúc Phương, Cường Thủy không vào bến mà đón khách ngay tại văn phòng nằm trên các tuyến đường Nguyễn Du, Trần Phú… của TX Long Khánh.

“Hiện, các nhà xe này vẫn hoạt động rầm rộ với số lượng lên đến 70-80 xe chất lượng cao nên xe trong bến không thể cạnh tranh nổi. Bến xe Long Khánh đang hoạt động cầm chừng với tình trạng này không biết bao lâu nữa thì hợp tác xã sẽ bỏ bến ra ngoài hết”, ông Lộc chua xót nói.

Tình hình tại Bến xe Xuân Lộc cũng không khá hơn khi nhiều xã viên đã bỏ bến ra ngoài do không cạnh tranh nổi với các loại xe khách “trá hình” núp bóng hợp đồng tuyến cố định. Theo phản ánh của các HTX vận tải, tình trạng các doanh nghiệp vận tải không vào bến đón, trả khách diễn ra ngang nhiên từ nhiều năm nay nhiều xã viên do không cạnh tranh nổi đã chuyển nghề hoặc chạy tuyến khác.

Ông Trần Phước Anh, Chủ tịch Hiệp hội Vận tải ô tô tỉnh Đồng Nai cho biết, để tránh phải đóng tiền bến bãi, một số doanh nghiệp vận tải kinh doanh đón khách bên ngoài áp dụng hình thức kinh doanh đặt chỗ qua điện thoại, bán vé tại văn phòng cho dù đây là việc làm trái quy định pháp luật. Đáng nói là theo ông Phước Anh, dù lực lượng chức năng đều đã thanh, kiểm tra hoạt động của các DN này nhưng đến nay DN công khai vi phạm và vẫn sống khoẻ. Chỉ có bến xe thì cứ “sống mòn”.

Trung Quốc đang hủy hoại môi trường vì kinh tế

Trung Quốc đang hủy hoại môi trường vì kinh tế

Tốc độ phát triển cao của nền kinh tế Trung Quốc trong nhiều năm liên tục đã khiến họ tự hào là quốc gia dẫn đầu trong nhiều lĩnh vực ở khu vực cũng như quốc tế. Nhưng để đạt được điều đó họ đã phải trả giá rất lớn về môi trường.

Các chuyên gia cho rằng, đến một lúc nào đó cuộc khủng hoảng môi trường sẽ xảy ra gây thảm hoạ nghiêm trọng và chặn đứng sự phát triển này.
Tại Trung Quốc, ao hồ bốc hơi, sông khô cạn, 75% rừng bị chặt phá, đất trên bề mặt mất đi lớp màu mỡ, biến thành sa mạc. Cát bay vào thành phố, có khi sang cả các nước láng giềng. Đất nước này đang phải trả giá cho sự tăng trưởng kinh tế quá nhanh và rất lo lắng vì nhu cầu tiêu dùng không thể kiềm chế.

Trung Quốc đang hủy hoại môi trường vì kinh tế

Trung Quốc đang hủy hoại môi trường vì kinh tế

Giáo sư Khoa Lịch sử Trung Hoa hiện đại Trường ĐH Oxford là Karl Hert nhận định về sự phát triển kinh tế và công nghiệp của nước này trong cuốn sách Trung Quốc đi đến đâu, thế giới đi đến đấy như sau: “Năm 1986, lần đầu tiên tôi đến Thượng Hải. Ở đây chỉ có vài ngôi nhà chọc trời. Sau 20 năm, số lượng những ngôi nhà như vậy lên tới 4.000, nghĩa là nhiều gấp đôi New York. Diện tích các tòa nhà văn phòng và chung cư ở Bắc Kinh lớn gấp ba khu Mahattan ở New York”.

So sánh Trung Quốc với nước Mỹ chẳng có gì là bất ngờ. Họ đang “đuổi kịp và vượt” Mỹ về nhu cầu tiêu thụ: Thịt và thép họ tiêu thụ gấp đôi Mỹ. Ngũ cốc và than thì tương đương. Người Trung Quốc thích sống theo các tiêu chuẩn Mỹ và xu hướng ấy là không thể ngăn lại được.

Nếu như số ô tô ở Trung Quốc tính theo đầu người tăng tiến đến mức ngang nửa với Mỹ thì phần đất phải trải nhựa vừa vặn bằng đất trồng trọt. Karl Hert cho rằng nhu cầu dầu mỏ của Trung Quốc chẳng bao lâu nữa sẽ vượt khả năng khai thác của toàn thế giới.

Trong cuốn sách của mình, tác giả dành một chương để nói về các vấn đề sinh thái ở Trung Quốc. Chuyện này không kém phần ấn tượng. Ví dụ nhu cầu thịt và len tăng dẫn tới xuất hiện những đàn bò, dê và cừu khổng lồ khiến các cánh đồng cỏ vùng trung du bị hủy diệt. Lớp đất bề mặt bị cày xới, biến thành bụi và cát. Thủ đô Bắc Kinh mỗi năm bị hàng triệu tấn cát thổi tới và những năm gần đây sa mạc nuốt chửng nhiều vùng nông thôn.
“Có thể nói, Trung Quốc đã trở thành nước xuất khẩu bụi chủ yếu trên thế giới. Hàng triệu tấn bụi và bồ hóng hàng năm theo dòng không khí bay sang Hàn Quốc và Nhật Bản, thậm chí sang cả phía Tây nước Mỹ”, Karl Hert viết.

Nguồn nước bị hút đến khô kiệt và để lại những khoảng trống rỗng dưới lòng đất là hậu quả của tình trạng này. Tháng ba vừa qua, Bộ đất đai và tài nguyên Trung Quốc ra thông báo: Không dưới 50 thành phố đang bị lún xuống, trong số này có những thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải, Thiên Tân, Hàng Châu, Tây An.

Tình trạng ấy không phải chỉ mới bắt đầu. Ví dụ so với trước đây 100 năm, Thượng Hải đã bị hạ thấp xuống 3 mét và tốc độ lún ngày càng tăng nhanh. Trong 30 năm qua, thành phố Giang Châu, tỉnh Hà Bắc, lún 2,4m. Một bệnh viện ở địa phương trước có 3 tầng nay chỉ còn hai vì một phần của tòa nhà chìm dưới mặt đất. Cầu cống, đường sắt bị phá hủy, nhà cửa bị nứt nẻ.

Thượng Hải đã phải bỏ ra 13 tỷ đôla để sửa chữa những vết nứt trên tường các ngôi nhà, củng cố nền móng và sửa chữa đường sá.
Do tốc độ tăng trưởng kinh tế quá cao, nước ở Trung Quốc bị khai thác quá nhiều. Các hồ nước bị bốc hơi, băng tan chảy, sông cạn khô. Karl Hert dẫn ra hàng loạt số liệu gây sốc: Trong 20 năm qua tại tỉnh Hà Bắc, xung quanh Bắc Kinh, từ hàng ngàn hồ chỉ còn vài chục. Nước sông bị ô nhiễm nghiêm trọng. Riêng con sông Dương Tử lớn nhất châu Á đã bị đổ vào hàng tỉ tấn nước thải chưa qua xử lý.

Giá hàng hóa của Trung Quốc rẻ nhất thế giới một phần là do bỏ qua yếu tố xử lý môi trường. Cái giá thực mà người dân phải trả để mở rộng thị trường thế giới lớn hơn rất nhiều so với giá bán hiện nay.

Ví dụ, hiện nay với 100 đôla có thể mua được vài chiếc áo len lông cừu trong khi ở các nước khác đắt hơn gấp bội. Để sản xuất ra một chiếc áo len như vậy cần lông của 2-3 con cừu. Nếu diện tích các bãi chăn thả ở Trung Quốc cũng bằng ở Mỹ thì số đầu gia súc lớn mà họ nuôi trên đó sẽ nhiều hơn 10 triệu và số dê cừu nhiều hơn đến 400 nghìn con.

Karl Hert nhận xét rất đúng là, hàng triệu cánh đồng nuôi bò và dê cừu ở đây khó tưởng tượng chúng phải chen chúc nhau như thế nào, khiến ta có cảm giác đó không phải những bãi chăn thả mà là chuồng nuôi nhốt chúng.

Các vùng đất phì nhiêu đã biến mất và tình trạng khát nguyên liệu để đóng đồ gỗ xuất khẩu làm người ta đã “bức tử” 75% rừng. Chính phủ Trung Quốc cố gắng ngăn chặn nạn chặt phá rừng và điều đó buộc người Trung Quốc phải kiếm củi đun từ những vùng biên giới và mua bất hợp pháp gỗ từ các khu rừng trồng chưa đến kỳ khai thác, chủ yếu từ nước Nga.

Nói chung thảm họa môi trường mà hôm nay Trung Quốc đang phải chịu đựng liên quan trực tiếp đến các nước láng giềng. Đại diện của Bộ Môi trường Trung Quốc đã nói một cách công khai rằng trong vài thập kỷ tới sẽ có đến 150 triệu người phải sang nước khác để “tị nạn môi trường”. Đội quân những người Trung Quốc phải bỏ nhà ra đi, sẽ đến định cư tại đâu? Karl Hert nói rằng, không nghi ngờ gì nữa, đó là Siberia (LB Nga).

Ngoài việc mỗi năm tăng thêm 4 nghìn kilomet vuông sa mạc, các thành phố ở Trung Quốc còn bị đe dọa bởi hàng núi rác. Xung quanh Bắc Kinh, Thượng Hải, Thiên Tân thải ra không dưới 7 nghìn tấn rác mỗi ngày. 70% số máy tính bỏ đi, những đồ chất dẻo đã qua sử dụng và phế thải sản phẩm công nghệ đang ùn ùn đổ vào Trung Quốc. Những người dân địa phương – chủ yếu là trẻ em – đang cố sức moi móc từ đó ra những kim loại quý. Một số thành phố giáp ranh với Hongkong đã trở thành nơi hứng lấy những phế phẩm của mặt hàng điện tử thải loại.

Cuối cùng, Karl Hert rút ra kết luận rất bi quan. Nền kinh tế thế giới đang chờ đợi Trung Quốc tiếp tục phát triển mạnh mẽ, nhưng ít người nghĩ đến nó đang đi đến đâu. Trung Quốc không bị cô lập trong hệ thống, nên dù thế nào đi nữa thì những vấn đề về sinh thái của họ cũng sẽ ảnh hưởng tới các nước khác.

WB cảnh báo về cuộc khủng hoảng rác thải toàn cầu

WB cảnh báo về cuộc khủng hoảng rác thải toàn cầu

Ngày 6/6, Ngân hàng Thế giới (WB) đã cảnh báo về một cuộc khủng hoảng rác thải đang ngày càng nghiêm trọng và tạo gánh nặng khổng lồ về tài chính cũng như môi trường cho chính phủ các nước.

WB cảnh báo về cuộc khủng hoảng rác thải toàn cầu

WB cảnh báo về cuộc khủng hoảng rác thải toàn cầu

Trong báo cáo “Đánh giá toàn cầu về quản lý rác thải rắn”, WB nhận định khối lượng rác thải ngày càng lớn của cư dân đô thị đang là một thách thức lớn không kém gì tình trạng biến đổi khí hậu, và chi phí xử lý rác thải sẽ là gánh nặng đối với các quốc gia nghèo khó, đặc biệt là ở châu Phi.
09

Các chuyên gia WB ước tính đến năm 2025, tổng khối lượng rác cư dân thành thị thải ra sẽ là 2,2 tỷ tấn/năm – tăng 70% so với mức 1,3 tỷ tấn hiện nay, trong khi chi phí xử lý rác thải rắn dự kiến lên tới 375 tỷ USD/năm, so với mức 205 tỷ USD ở thời điểm hiện tại.

Theo WB, những số liệu này cần được nhìn nhận như hồi chuông cảnh tỉnh về một cuộc khủng hoảng rác thải trong tương lai, trong bối cảnh chất lượng cuộc sống đô thị đang ngày một được cải thiện và tình trạng bùng nổ dân số gia tăng.

Các chuyên gia của WB kêu gọi các nhà hoạch định chính sách trên thế giới đưa ra các kế hoạch xử lý và tái chế rác thải nhằm hạn chế các khí gây hiệu ứng nhà kính, đồng thời tăng cường xử lý chất thải rắn, đặc biệt là ở các thành phố có tốc độ đô thị hóa nhanh và các quốc gia thu nhập thấp.

Theo thống kê của WB, Trung Quốc – quốc gia đã vượt Mỹ trở thành nước thải nhiều rác nhất thế giới năm 2004, hiện chiếm 70% số lượng rác thải của toàn khu vực Đông Á – Thái Bình Dương.

Nền kinh tế thứ hai thế giới và các khu vực khác ở Đông Á cùng nhiều khu vực ở Đông Âu và Trung Đông có tốc độ “sản xuất” chất thải rắn đô thị tăng nhanh nhất thế giới.

Máy phân loại rác tự động thân thiện môi trường

Máy phân loại rác tự động thân thiện môi trường

Gần 2 năm “sống chung với rác”, kỹ sư Lại Minh Chức Trung tâm Nghiên cứu và phát triển công nghệ môi trường xây dựng Hà Nội đã chế tạo thành công thiết bị phân loại rác thải rắn tự động điều khiển từ xa.

Loại máy này vượt trội hơn so với nhiều loại máy phân loại xử lí rác đắt tiền đang được nhiều nước sử dụng hiện nay, giải phóng và giảm thiểu sức lao động cho con người trong môi trường độc hại.

Máy phân loại rác tự động thân thiện môi trường

Máy phân loại rác tự động thân thiện môi trường

Bỏ việc để thỏa chí sáng tạo

Tốt nghiệp trường Đại học kiến trúc Hà Nội – Khoa Xây dựng dân dụng công nghiệp, Năm 2008, kỹ sư Lại Minh Chức quyết định xin nghỉ việc khi đang là nghiên cứu viên khoa học tại Viện Kiến trúc nhiệt đới – Đại học kiến trúc Hà Nội để đầu tư thời gian cho chiếc máy phân loại xử lí rác thải thông minh mới hình thành ý tưởng trong đầu. Trong suốt 9 tháng trời, anh chỉ đi ra ngoài 5 ngày, mỗi ngày ngủ nhiều nhất là 4 giờ, thời gian còn lại anh dành cho các bản vẽ, các chất liệu sắt thép, con số tính toán, vòng bi, tĩnh điện.

Máy phân loại xử lý rác do kỹ sư Lại Minh Chức chế tạo có công suất 150 – 200 tấn/ngày. Máy cho phép xử lí rác tự động, loại bỏ rác thải cá biệt bằng thiết bị điều khiển từ xa; tự động phân phối lượng rác vào máy cắt phù hợp với từng loại rác và công suất máy; có thiết bị băm cắt thông minh cho phép tự cắt xé bao, gói và tự lựa chọn loại rác cần cắt nhỏ theo yêu cầu của công nghệ phân loại và tái chế.

Ngoài ra, máy còn có thể cắt nhỏ các loại rác hữu cơ có nguồn gốc động thực vật theo yêu cầu của công nghệ ủ sinh học cho khả năng sản xuất phân bón vi sinh phục vụ cho nông nghiệp; nghiền nhỏ rác thải vô cơ (gạch đá, thủy tinh) phục vụ cho công nghệ đóng rắn hoặc san lấp, bỏ qua kim loại và các loại phế thải dẻo để phù hợp với công nghệ tách lọc.

Đặc biệt, quy trình phân loại xử lý đều được thực hiện trong không gian khép kín nên kiểm soát được sự phân tán khí có mùi độc hại, vi khuẩn gây bệnh ra môi trường, loại bỏ nguy cơ nhiễm bệnh, hoặc gây cháy nổ. Những thiết bị này nhỏ gọn và hiệu quả được tích hợp trong một mô đun có diện tích 20m2. Công nghệ cho phép giảm từ 50 – 70% thể tích chôn lấp so với các công nghệ hiện có, giảm thời gian phân hủy nhờ đó tăng sản lượng và sớm thu hồi được khí gas, thu hồi mùn hữu cơ sinh học nên giảm thời gian quay vòng hố chôn lấp hàng chục năm so với công nghệ hiện nay của các công ty môi trường.

Hiệu quả cao

Hiệu quả và những ưu điểm vượt trội mà hiện nay nhiều máy xử lí rác thải trên thị trường trong và ngoài nước chưa đạt được là thay thế 100% lao động sử dụng trong công đoạn phân loại rác bằng tay. Năng lượng điện sử dụng chỉ bằng 30% so với nhà máy Seraphin ở Sơn Tây và công nghệ của Bỉ hiện tại ở Hà Nam.

Sản phẩm trên nằm trong đề tài “tổ hợp thiết bị phân loại rác thải bằng công nghệ tự động điều khiển từ xa” của kỹ sư Lại Minh Chức đã được Hội đồng Sở KH-CN Hà Nam nghiệm thu đánh giá đạt loại xuất sắc. Nếu kết quả nghiên cứu trên được triển khai ứng dụng nhân rộng để thực hiện chương trình xử lý triệt để rác thải thì với hơn 20.000 tấn rác thải mỗi ngày ở Việt Nam hiện nay không chỉ giải phóng được hàng chục ngàn lao động ra khỏi môi trường lao động nguy hiểm độc hại, còn giúp giảm nhiều lần chi phí phân loại, chi phí đầu tư trang thiết bị nhập ngoại và góp phần nâng cao hiệu quả sử dụng, tái chế nguồn tài nguyên có giá trị của Việt Nam, nhất là khi ở Việt Nam chưa có thói quen phân loại rác tại nguồn.

Đấu giá 510 tấn phế liệu sắt đóng tàu thuộc Vinashin

Đấu giá 510 tấn phế liệu sắt đóng tàu thuộc Vinashin

Số sắt này được Công ty công nghiệp nông thủy sản Phú Yên đưa ra đấu giá thanh lý vào sáng 22/6 với mức khởi điểm 8.850 đồng mỗi kg. Một doanh nghiệp tại TP HCM đã thắng khi trả hơn 4,5 tỷ đồng cho cả lô hàng.

Đấu giá 510 tấn phế liệu sắt đóng tàu thuộc Vinashin

Đấu giá 510 tấn phế liệu sắt đóng tàu thuộc Vinashin

Công ty công nghiệp nông thủy sản Phú Yên thuộc Tập đoàn Vinashin, có cơ sở đóng tàu tại cảng Đông Tác, phường Phú Đông, TP Tuy Hòa (Phú Yên). Công ty tự tổ chức đấu giá thanh lý khoảng 510 tấn sắt đóng tàu và phế liệu, chứ không qua Trung tâm bán đấu giá Nhà nước.

Giá khởi điểm mà Công ty công nghiệp nông thủy sản Phú Yên đưa ra là 8.850 đồng mỗi kg. Trong phiên đấu giá ngày 22/6 có 15 công ty tham gia, trong đó một công ty ở TP HCM giành được quyền mua khi trả sát với giá khởi điểm.

Số sắt này được công ty Công ty công nghiệp nông thủy sản Phú Yên nhập về năm 2009 để đóng hai con tàu 4.100 tấn, giá thời điểm đó 17.000 đồng một kg. Lô hàng hiện nay đã bị hoen gỉ một phần do dầm mưa nắng gần suốt 3 năm nay.

Ngoài ra, Công ty công nghiệp nông thủy sản Phú Yên còn thực hiện hợp đồng đóng một tàu hàng tải trọng 4.000 DTW theo đơn đặt hàng của Công ty cổ phần Vận tải công nghiệp tàu thủy Bình Định (cũng thuộc Vinashin) với giá trị 70 tỷ đồng, hiện cũng dở dang. Từ đó đến nay, con tàu vẫn cứ nằm không ngoài trời. Nhà xưởng đóng tàu trị giá hơn 20 tỷ đồng đã xuống cấp, nhiều giá đỡ thiết bị hoen gỉ.

‘Cục sắt gỉ’ Porsche được bán đấu giá tiền tỷ

'Cục sắt gỉ' Porsche được bán đấu giá tiền tỷ

Cũng theo ông này, chiếc xe sau khi được phục hồi sẽ có giá ước khoảng 400.000 USD, nhưng ông tin giá của chiếc xe đáng sưu tập này có thể lên đến nửa triệu USD chỉ trong vài năm.

'Cục sắt gỉ' Porsche được bán đấu giá tiền tỷ

‘Cục sắt gỉ’ Porsche được bán đấu giá tiền tỷ

“Phế tích” của một chiếc Porsche 356 Speedster đời 1955 được phát hiện trong một kho thóc ở bang California (Mỹ) vừa được bán với giá hơn 152.000 USD (hơn 3,3 tỷ đồng) trên eBay.

Người bán trên eBay, tên danshan1, đã viết trên website đấu giá eBay rằng chiếc xe được cất vào kho khi nó phát tiếng ồn khó chịu vào năm 1974, và đã ở đó suốt 41 năm.

Người bán cho biết nghiên cứu của ông ta cho thấy chiếc Speedster trên mang số 212 trong 1.700 chiếc được chế tạo vào năm 1955.

Ông Rod Emory, chủ hãng phục hồi xe Porche Emory Motorsports ở California, cho biết, người mua có thể phục hồi chiếc xe với chi phí 200.000-250.000 USD.

Cũng theo ông này, chiếc xe sau khi được phục hồi sẽ có giá ước khoảng 400.000 USD, nhưng ông tin giá của chiếc xe đáng sưu tập này có thể lên đến nửa triệu USD chỉ trong vài năm.

Sản xuất dầu sinh học từ phế phẩm

Sản xuất dầu sinh học từ phế phẩm

“Quá trình tinh chế dầu sinh học được gọi là quá trình thủy nhiệt nâng cao (HTU) bao gồm việc lấy nhiên liệu sinh học và làm nóng trong nước để thu được: dầu sinh học (được chiết tách tự phát), lượng khí phát sinh và hoá chất hòa tan trong nước”, giáo sư Maschmeyer giải thích.

Sản xuất dầu sinh học từ phế phẩm

Sản xuất dầu sinh học từ phế phẩm

Dự án được triển khai dựa trên nền tảng nghiên cứu hiện thời của giáo sư Maschmeyer: tinh chế (quá trình này đòi hỏi xử lý nước ở nhiệt độ và áp lực cao) dầu sinh học từ nguồn nguyên liệu bền vững, bao gồm rong biển và các phế phẩm của ngành lâm nghiệp. Dự án này cũng sẽ giúp tìm ra các cách thức (mới) bền vững để tạo ra các sản phẩm thông dụng khác (ngoài dầu sinh học).

“Quá trình tinh chế dầu sinh học được gọi là quá trình thủy nhiệt nâng cao (HTU) bao gồm việc lấy nhiên liệu sinh học và làm nóng trong nước để thu được: dầu sinh học (được chiết tách tự phát), lượng khí phát sinh và hoá chất hòa tan trong nước”, giáo sư Maschmeyer giải thích.

“Những chất khí phát sinh và các hóa chất hòa tan trong nước này, có thể được sử dụng trong một loạt các ứng dụng: chế tạo Polyetylen và propen (thường được tìm thấy trong đồ nội thất bằng gỗ và nhựa dẻo), cũng như tạo ra loại vật liệu (gọi là chất thơm) là thành phần có trong: nhựa, chất bọt, cao su, lớp phủ, sơn dầu và dung môi”, theo Giáo sư Maschmeyer.

“Mục đích của nghiên cứu tại Đại học Sydney, Úc, là nhằm xây dựng lò phản ứng nhiên liệu sinh học NCRIS, tận dụng phế phẩm của ngành công nghiệp khai thác và chế biến gỗ”, theo Giáo sư Brian Haynes.

Giai đoạn 2 của dự án sẽ được thực hiện bởi Tổ chức nghiên cứu Công nghiệp và Khoa học liên bang (CSIRO), Úc,tập trung vào việc các định tuyến enzim (chất xúc tác sinh học có thành phần cơ bản là protein) hướng về các hoá chất tái sinh cũng như trên các chất khí phát sinh trong quá trình thủy nhiệt nâng cao (HTU).

“Trong tương lai, các loài cỏ biển và các loại tảo sẽ trở thành nguồn cung cấp nguyên liệu thô cho các phương thức sản xuất bền vững. Chúng mọc đầy ở ngoài khơi xa, trong vùng nước biển, với lợi thế cạnh tranh hơn (so với việc trồng trọt trên đất liền, cũng như không phải sử dụng tới nước ngọt)”, theo dự báo của Giáo sư Maschmeyer.

Dự án này đã nhận được khoản tài trợ 5 triệu đôla từ Quỹ hiến tặng Khoa học và công nghiệp (SIEF), cùng với 5 triệu đôla (tài trợ bằng hiện vật) từ Tổ chức nghiên cứu Công nghiệp và Khoa học liên bang (CSIRO), Úc. Ngoài ra, dự án này cũng nhận được sự ủng hộ từ phía các tập đoàn công nghiệp chủ chốt như: Lyondell-Basell, Dow Australia, Visy, Amcor and Ignite Energy, cũng như từ Phân Khoa Tài nguyên, Năng lượng, và Du lịch; Phân khoa cải tiến nghiên cứu Khoa học, Công nghệ; các cơ quan này đều có đại diện nằm trong ban cố vấn của dự án.