Tin tức

Tìm thấy cổ vật trong đám phế liệu

Tìm thấy cổ vật trong đám phế liệu

Cách đây gần 20 năm, con ông Kình đi rà phế liệu đã tìm thấy một hũ bạc bị bể. Bên trong có chứa đầu tượng bằng vàng. Người dân hay tin cha con ông Kình đào được bức tượng quý đã rủ nhau đến xem. Cánh buôn đồ cổ cũng “ngửi” thấy được giá trị bức tượng vàng. Họ lần lượt đến nhà ông Kình gạ gẫm mua bán. Trong đó, trùm buôn bán đồ cổ nổi tiếng thời đó là Nguyễn Đăng Tiến đã nhanh chân tìm đến. Ông Tiến ra giá 15 lượng vàng.

Tìm thấy cổ vật trong đám phế liệu

Tìm thấy cổ vật trong đám phế liệu

Năm 2015, đầu tượng vàng Shiva do cha con ông Nguyễn Văn Kình tình cờ tìm thấy (vào tháng 7.1997). Nó được công nhận là bảo vật quốc gia. Từ đây, những câu chuyện ly kỳ về số phận của món bảo vật được nhiều người nhắc lại.

Cách đây gần 20 năm, con ông Kình đi rà phế liệu đã tìm thấy một hũ bạc bị bể. Bên trong có chứa đầu tượng bằng vàng. Người dân hay tin cha con ông Kình đào được bức tượng quý đã rủ nhau đến xem. Cánh buôn đồ cổ cũng “ngửi” thấy được giá trị bức tượng vàng. Họ lần lượt đến nhà ông Kình gạ gẫm mua bán. Trong đó, trùm buôn bán đồ cổ nổi tiếng thời đó là Nguyễn Đăng Tiến đã nhanh chân tìm đến. Ông Tiến ra giá 15 lượng vàng.

Giá trị đầu tượng vàng

Đầu tượng vàng sau đó được đẩy lên với mức giá 68 lượng vàng. Gia đình ông Kình đồng ý bán và trở thành đại gia của vùng quê chỉ sau một đêm. Trong khi đó, biết vớ được “của hời” nên ông Tiến đã tìm cách liên hệ Đào Danh Đức. Rồi ông bán đầu tượng vàng với giá 160 lượng vàng. Bắt đầu từ đây, lực lượng Công an tỉnh Quảng Nam vào cuộc. Đã khởi tố và bắt giữ 4 người liên quan đến vụ án buôn bán cổ vật.
Không chỉ đẩy nhiều người vướng vòng lao lý. Bức tượng cũng khiến ngành chức năng tỉnh Quảng Nam “mất ăn mất ngủ” khi tìm cách cất giữ. Sau khi nhận bàn giao từ công an, ngành văn hóa tỉnh này đã lên phương án bảo vệ bảo vật hết sức cẩn mật. Bởi đầu tượng chắc chắn sẽ khó tránh khỏi sự dòm ngó của kẻ xấu. Khi đề cập đến vấn đề này, ông Đinh Hài, Giám đốc Sở VH-TT-DL tỉnh Quảng Nam tỏ ra dè dặt và từ chối cung cấp chính xác địa điểm cất giữ. “Với một bảo vật giá trị như đầu tượng Shiva thì công tác bảo vệ sẽ hết sức chặt chẽ. Vì yếu tố bảo mật nên chúng tôi không thể nói rõ hơn”, ông Hài thận trọng.

Khó khăn khi cất giữ đầu tượng vàng

Còn ông Hồ Xuân Tịnh, Phó giám đốc Sở VH-TT-DL tỉnh Quảng Nam thì cho biết, vì đầu tượng Shiva có giá trị quá lớn nên sau khi được công nhận là bảo vật quốc gia, bảo tàng tỉnh đã làm một phiên bản với chất liệu khác chứ không dám mang hiện vật này ra trưng bày trực tiếp. “Thông tin về nơi cất giữ rất hạn chế. Phương thức bảo vệ đầu tượng này cũng rất đặc biệt”, ông Tịnh nói, rồi “bật mí”: Hiện đầu tượng Shiva đang được cất tại một vị trí riêng biệt với hệ thống bảo vệ nhiều lớp. “Để có thể tiếp xúc với đầu tượng này phải qua nhiều lớp cửa với nhiều ổ khóa khác nhau. Chỉ những người có chức năng mới được giữ chìa khóa. Và những chiếc chìa khóa này được chia ra cho một số người”, ông Tịnh nói thêm. Có thể hiểu đơn giản là, khi cần thiết vào “két sắt” cất đầu tượng vàng, những người giữ chìa khóa sẽ cùng có mặt và mỗi người mở một lớp cửa để vào lần lượt. Cách quản lý này có thể hạn chế thấp nhất khả năng quốc bảo bị đánh cắp.

Với nghệ thuật chế tác độc đáo bằng chất liệu vàng, nhiều người có chuyên môn nhận định nếu không kịp thời ngăn chặn vụ buôn bán cổ vật, rất có thể bức tượng đã bị bán ra nước ngoài giống như số phận của nhiều bức tượng khác.

Đại diện Sở VH-TT-DL tỉnh Quảng Nam cho biết đầu tượng vàng Shiva được chế tác từ 0,58 kg vàng, cao 24 cm, có niên đại vào khoảng thế kỷ thứ 10. Trong văn hóa Champa ngày xưa, đầu tượng vàng Shiva là bộ phận bị tách rời từ những ngẫu tượng linga, còn gọi là linga-kosa thờ tự trong các ngôi tháp. Trong bài Theo dấu linga-kosa, nhà nghiên cứu Trần Đức Anh Sơn giải thích: “Kosa là một lớp vỏ bọc bằng kim loại, thường là vàng hoặc bạc, dùng để bao bọc phần trên cùng của ngẫu tượng linga (hiện thân của thần Shiva) thờ trong các tháp Chăm. Vào những dịp lễ trọng, người Chăm sẽ mở kosa để tiến hành nghi lễ tẩy rửa linga”. Thuật ngữ kosa với ý nghĩa là “vỏ bọc hoặc vật chứa một thứ quý giá”, tức là các linga được thờ cúng trong các ngôi đền. Theo nhà nghiên cứu này, khi Ấn Độ giáo du nhập vào Champa, thần Shiva được người Chăm suy tôn là “thần của các vị thần”, là “chúa tể của muôn loài”. Vào thế kỷ thứ 4, vua Bhadresvara 1 của Champa đã cho lập thánh địa Mỹ Sơn để thờ thần Shiva. Văn bia bằng chữ Phạn trong thánh địa Mỹ Sơn đã tôn thần Shiva là “cội rễ của nước Champa”.

Giá trị văn hóa Chămpa

“Từ trước đến nay, lịch sử, văn hóa và mỹ thuật Champa chứng tỏ rằng chỉ duy nhất tượng thần Shiva được làm bằng vàng, chưa thấy tượng các vị thần khác được làm bằng chất liệu quý như thế”, trích bài viết của Trần Đức Anh Sơn. Dẫn các tư liệu, nhà nghiên cứu này thông tin: Kosa là những món quà quan trọng nhất, quý giá nhất mà các vị vua Champa dâng lên thần Shiva. Hoàng gia Champa tin tưởng rằng việc tạo nên những linga-kosa quý giá bao bọc cho các linga thường làm bằng sa thạch sẽ thúc đẩy khả năng bảo vệ vương quốc và hoàng gia khỏi mọi điều bất trắc, đảm bảo sự thịnh vượng cho vương quốc, cũng như khả năng mở rộng lãnh thổ.

Đầu tượng vàng ở Việt Nam

Điểm đáng chú ý là đầu tượng Shiva được tìm thấy tại H.Đại Lộc, nơi không hề có bất cứ dấu vết nào cho thấy sự tồn tại của nền văn hóa Champa xưa. Do vậy, nhiều khả năng đầu tượng đã trải qua nhiều biến cố, lưu lạc từ một nơi khác cho đến khi được tìm thấy vào năm 1997.

Nhà nghiên cứu Trần Đức Anh Sơn cũng cho biết hiện ở VN chỉ còn giữ được 2 đầu tượng Shiva bằng vàng. Đầu tượng Shiva thứ nhất được phát hiện đầu thế kỷ 20 tại Hương Đình (Phan Thiết, Bình Thuận), hiện đang lưu giữ tại Bảo tàng Lịch sử VN nhưng chưa được trưng bày. Đầu tượng Shiva thứ 2 hiện đang được Bảo tàng Quảng Nam cất giữ.

Đám cháy đột nhiên bốc cháy giữa khu dân cư

Đám cháy đột nhiên bốc cháy giữa khu dân cư

Công an địa phương hiện đã vào cuộc tiến hành điều tra làm rõ vụ việc. Nguyên nhân cháy bước đầu được nhận định có thể do sự cố chập điện từ kho chứa phế liệu. Người dân và chủ cơ sở phế liệu đang cố gắng khắc phục sự cố.

Đám cháy đột nhiên bốc cháy giữa khu dân cư

Đám cháy đột nhiên bốc cháy giữa khu dân cư

Kho phế liệu nằm ngay giữa khu dân cư đông đúc bỗng phát hỏa dữ dội. Nhiều người dân xung quanh nháo nhào di tản người già, trẻ em cùng tài sản.

Sáng 8/7, một vụ cháy lớn đã xảy ra tại cơ sở phế liệu đóng tại tổ 2, phường Hương Sơ, TP Huế. Cở sở này do ông P.V.L (ngụ địa chỉ kể trên) làm chủ.

Theo một người dân sống gần kho phế liệu kể lại. Thời điểm gần 9 giờ sáng, ông đi ngang qua đây thì phát hiện có mùi khét bất thường và khói đen dày đặc. Ông tri hô những người xung quanh ứng cứu và báo cho lực lượng cứu hỏa tỉnh TT-Huế đến can thiệp.

Tuy nhiên, kho phế liệu chứa nhiều chất dễ cháy như đồ nhựa, bao bì nilon, giấy,… Nên phải sau gần 2 giờ đồng hồ, đám cháy mới được lực lượng cứu hỏa khống chế xong.

Nơi xảy ra vụ cháy nằm ngay giữa khu dân cư đông đúc. Khi ngọn lửa bùng phát dữ dội đã làm cho người sống xung quanh một phen hoảng loạn. Người dân nháo nhào di dời trẻ em và đồ đạc để tránh ngọn lửa cháy lan gây thiệt hại.

Công an địa phương hiện đã vào cuộc tiến hành điều tra làm rõ vụ việc. Nguyên nhân cháy bước đầu được nhận định có thể do sự cố chập điện từ kho chứa phế liệu. Người dân và chủ cơ sở phế liệu đang cố gắng khắc phục sự cố.

Vựa phế liệu bên sông Đồng nai bị thiêu rụi

Vựa phế liệu bên sông Đồng nai bị thiêu rụi

Tại thời điểm trên, nhiều người dân sống trên đường Long Sơn (khu phố Long Sơn, phường Long Bình, quận 9) phát hiện khói đen bốc lên nghi ngút tại một vựa phế liệu sát bờ sông Đồng Nai. Phát hiện đám cháy, người dân hô hoán nhau chạy ra tìm cách dập lửa và thông báo cho cơ quan chức năng.

Vựa phế liệu bên sông Đồng nai bị thiêu rụi

Vựa phế liệu bên sông Đồng nai bị thiêu rụi

Vào khoảng 8h30 sáng nay (10/3), một vụ hỏa hoạn đã thiêu rụi một vựa phế liệu nằm trong khu dân cư khiến nhiều người dân bị một phen hốt hoảng.

Tại thời điểm trên, nhiều người dân sống trên đường Long Sơn (khu phố Long Sơn, phường Long Bình, quận 9) phát hiện khói đen bốc lên nghi ngút tại một vựa phế liệu sát bờ sông Đồng Nai. Phát hiện đám cháy, người dân hô hoán nhau chạy ra tìm cách dập lửa và thông báo cho cơ quan chức năng.

Do bên trong chứa nhiều đồ phế liệu dễ cháy nên ngọn lửa bốc lên dữ dội. Nhận tin báo, nhiều xe cứu hỏa cùng hàng chục chiến sĩ thuộc lực lượng PCCC quận 9 đã được huy động đến hiện trường dập lửa.

Do vựa phế liệu nằm sát mé sông Đồng Nai nên lực lượng chữa cháy hút nước sông bơm trực tiếp và nhanh chóng dập tắt ngọn lửa chỉ sau ít phút.

Nguyên nhân và thiệt hại của vụ cháy đang được cơ quan chức năng làm rõ.

Ngôi nhà nội thất đế vương của đại gia phế liệu

Ngôi nhà nội thất đế vương của đại gia phế liệu

Ngôi biệt thự có 6 con gà vàng của đại gia Nguyễn Quốc Thanh được ví như tòa lâu đài độc đáo nhất nhì Hà Nội, không ít người còn so sánh tòa lâu đài này đẹp hơn rất nhiều so với lâu đài của Bầu Kiên ở Hồ Tây hay lâu đài Tổng Hải Sơn của đại gia ở Hà Nam.

Ngôi nhà nội thất đế vương của đại gia phế liệu

Ngôi nhà nội thất đế vương của đại gia phế liệu

Chủ nhân của “tòa lâu đài” gà vàng là ông Nguyễn Quốc Thanh (SN 1957 – Đinh Dậu, quê gốc ở Thanh Hóa). Ông khởi nghiệp từ buôn bán phế liệu cách đây hơn 10 năm rồi sau đó mở rộng ngành nghề kinh doanh.

Tọa lạc bên bờ sông Tô Lịch gần đường Hoàng Quốc Việt – Hà Nội, ngôi biệt thự có diện tích khoảng 400m2, được xây cao 5 tầng, với những nét hoa văn trang trí được thiết kết theo phong cách lâu đài cổ ở nước ngoài. Các mặt tường của tòa nhà đều được trang trí họa tiết hết sức công phu.

Ông Thanh được nhận xét là một người giản dị và thẳng tính. Hiện tại ông đang sống cùng vợ và các con, 5 người con của ông cũng đều học hành thành đạt và có công việc ổn định. Thật khó có thể tin được vị đại gia là chủ của một chuỗi các cửa hàng kinh doanh sắt thép, lại từng là một người buôn bán phế liệu tại Hà Nội.

Sau gần 10 năm buôn phế liệu ở đất Hà thành, ông đã để ra một số vốn làm ăn, rồi mạnh dạn đầu tư kinh doanh sắt thép. Nhờ có kinh nghiệm buôn bán và chịu khó mở rộng mối quan hệ nên vợ chồng ông Thanh giàu lên nhanh chóng. Khi ngành bất động sản và xây dựng còn thịnh vượng thì việc buôn bán của ông Thanh cũng phát triển như “diều gặp gió”.

Ngôi biệt thự có 6 con gà vàng của đại gia Nguyễn Quốc Thanh được ví như tòa lâu đài độc đáo nhất nhì Hà Nội, không ít người còn so sánh tòa lâu đài này đẹp hơn rất nhiều so với lâu đài của Bầu Kiên ở Hồ Tây hay lâu đài Tổng Hải Sơn của đại gia ở Hà Nam.

Cơ sở thu mua phế liệu bị xe tải mất lái tông vào

Cơ sở thu mua phế liệu bị xe tải mất lái tông vào

Theo chủ vựa phế liệu, bà Thái Thị Ánh Hồng (SN 1964, ngụ quận Ninh Kiều, TP. Cần Thơ) cho biết, vào thời điểm trên, chiếc xe tải mang BKS 65C-028.75 (chưa rõ danh tính tài xế) đang lưu thông với tốc độ khá nhanh từ hướng An Giang về TP. Cần Thơ. Khi đến địa điểm trên thì chiếc xe bất ngờ mất lái tông bật gốc cây trứng cá rồi tiếp tục tông vào vựa thu mua phế liệu.

Cơ sở thu mua phế liệu bị xe tải mất lái tông vào

Cơ sở thu mua phế liệu bị xe tải mất lái tông vào

Khoảng 8h30′ sáng 24/5, trên tuyến QL91, đoạn thuộc khu vực 11, phường Châu Văn Liêm, quận Ô Môn, TP. Cần Thơ, một xe ô tô tải chạy với tốc độ cao dưới trời mưa bị mất lái đâm sập phía trước một cơ sở thu mua phế liệu.

Theo chủ vựa phế liệu, bà Thái Thị Ánh Hồng (SN 1964, ngụ quận Ninh Kiều, TP. Cần Thơ) cho biết, vào thời điểm trên, chiếc xe tải mang BKS 65C-028.75 (chưa rõ danh tính tài xế) đang lưu thông với tốc độ khá nhanh từ hướng An Giang về TP. Cần Thơ. Khi đến địa điểm trên thì chiếc xe bất ngờ mất lái tông bật gốc cây trứng cá rồi tiếp tục tông vào vựa thu mua phế liệu.

Vụ tai nạn làm sập một phần mái hiên phía trước cơ sở thu mua phế liệu của bà Hồng, rất may lúc xảy ra vụ tai nạn không có người làm việc phía trước nên không có ai bị thương. Vụ tai nạn đã làm một phần đầu của xe tải và kính xe tải bị móp méo, hư hỏng. Bà Hồng cho biết, hiện tại thiệt hại về tài sản ước tính ban đầu lên đến hàng chục triệu đồng.

Sau vụ tai nạn, Công an quận Ô Môn, TP Cần Thơ đã có mặt để điều tra làm rõ.

Bến xe mới tại Đồng nai thành nơi tập kết phế liệu

Bến xe mới tại Đồng nai thành nơi tập kết phế liệu

Theo người dân, bến xe đưa vào hoạt động được 3 năm nay. Ban đầu, cũng có khá nhiều xe ra vào bến đón trả khách. Tuy nhiên, không rõ lý do vì sao mà chỉ sau một thời gian ngắn, bến được đầu tư nhiều tỷ đồng lại bị bỏ hoang và trở thành nơi đậu đỗ của một số xe tải và tập kết phế liệu.

Bến xe mới tại Đồng nai thành nơi tập kết phế liệu

Bến xe mới tại Đồng nai thành nơi tập kết phế liệu

Những ngày qua, ghi nhận của PV Báo Giao thông, Bến xe Dầu Giây tại xã Xuân Thạnh (huyện Thống Nhất, tỉnh Đồng Nai) hoàn toàn vắng bóng xe khách. Ngay cổng vào bến là con đường xuống cấp, lầy lội. Khuôn viên bến xe rất rộng không hề có chiếc xe khách, xe buýt nào, thay vào đó là phế liệu, củi gỗ được tập kết vung vãi trong bến xe. Sâu phía trong mới thấy lác đác vài chiếc xe tải. Phương tiện hoạt động đã không có mà nhân viên bán vé, bảo vệ cũng hoàn toàn vắng bóng. Trong khu vực nhà điều hành, PV chỉ thấy vài thanh niên đang trải chiếu nằm nghỉ.

Theo người dân, bến xe đưa vào hoạt động được 3 năm nay. Ban đầu, cũng có khá nhiều xe ra vào bến đón trả khách. Tuy nhiên, không rõ lý do vì sao mà chỉ sau một thời gian ngắn, bến được đầu tư nhiều tỷ đồng lại bị bỏ hoang và trở thành nơi đậu đỗ của một số xe tải và tập kết phế liệu.

Trao đổi với Báo Giao thông, ông Trần Văn Quan, Phó giám đốc Sở GTVT Đồng Nai cho biết, Bến xe Dầu Giây thuộc quyền quản lý của Công ty CP Bến xe và Dịch vụ vận tải Đồng Nai (viết tắt là Bến xe Đồng Nai), phía Sở chỉ quản lý và cấp phép luồng tuyến xe chạy cố định. Hiện tại bến xe này vẫn còn cấp phép hoạt động 1-2 tuyến đi các tỉnh miền Tây. “Vị trí đặt bến xe hoàn toàn đúng quy hoạch và khá đắc địa”, ông Quan nói và phân tích thêm: Bến xe ở gần ngã tư Dầu Giây điểm giao QL1 và QL20, cao tốc TP HCM – Long Thành – Dầu Giây thuận tiện cho hành khách đi các tỉnh Tây Nguyên, miền Trung, miền Bắc. Ngoài ra, bến xe này có vị trí gần trung tâm hành chính huyện, khu dân cư.

“Việc xây dựng bến xe đặt gần ngã tư Dầu Giây là hợp lý. Hiện một số dự án khu thương mại dịch vụ đang được triển khai sau khi hoàn thành sẽ góp phần tạo cú hích cho bến xe này hoạt động hiệu quả hơn”, ông Quan thông tin.

Tìm hiểu nguyên nhân vì sao một bến xe được cho là ở vị trí đắc địa nhưng mới được xây dựng đã “chết mòn”, PV liên lạc với người đại diện của Bến xe Dầu Giây nhưng vị này cho rằng, “không thuộc thẩm quyền trả lời nên không phát ngôn hay bình luận gì về vấn đề hoạt động của bến xe”.

Bỏ bến lập bến cóc, xe dù để… đỡ tiền bến bãi

Một điểm đáng lưu ý là theo tìm hiểu của PV, không chỉ riêng Bến xe Dầu Giây mà các Bến xe Long Khánh, Bến xe Xuân Lộc (huyện Xuân Lộc) cũng đang rơi vào cảnh “sống dở, chết dở”. Theo khảo sát, dù là những ngày cao điểm lễ 2/9 nhưng lượng xe ra vào Bến xe Long Khánh khá vắng vẻ. Những hình ảnh xe khách tấp nập ra vào bến xe chỉ còn trong quá khứ dù trước đây bến xe này là một trong những bến xe lớn hoạt động nhộn nhịp ở Đồng Nai.

Ông Nguyễn Xuân Lộc, quản lý Bến xe Long Khánh (thuộc Công ty CP Bến xe Đồng Nai) cho biết: Trước đây bến xe này rất nhộn nhịp, bây giờ thì giảm rất nhiều. Xe bỏ bến đã gần hết chỉ còn vài tuyến đường dài do ảnh hưởng bởi các công ty dịch vụ lập bến bên ngoài đón khách. Cụ thể, các nhà xe Kim Mạnh Hùng, Cúc Phương, Cường Thủy không vào bến mà đón khách ngay tại văn phòng nằm trên các tuyến đường Nguyễn Du, Trần Phú… của TX Long Khánh.

“Hiện, các nhà xe này vẫn hoạt động rầm rộ với số lượng lên đến 70-80 xe chất lượng cao nên xe trong bến không thể cạnh tranh nổi. Bến xe Long Khánh đang hoạt động cầm chừng với tình trạng này không biết bao lâu nữa thì hợp tác xã sẽ bỏ bến ra ngoài hết”, ông Lộc chua xót nói.

Tình hình tại Bến xe Xuân Lộc cũng không khá hơn khi nhiều xã viên đã bỏ bến ra ngoài do không cạnh tranh nổi với các loại xe khách “trá hình” núp bóng hợp đồng tuyến cố định. Theo phản ánh của các HTX vận tải, tình trạng các doanh nghiệp vận tải không vào bến đón, trả khách diễn ra ngang nhiên từ nhiều năm nay nhiều xã viên do không cạnh tranh nổi đã chuyển nghề hoặc chạy tuyến khác.

Ông Trần Phước Anh, Chủ tịch Hiệp hội Vận tải ô tô tỉnh Đồng Nai cho biết, để tránh phải đóng tiền bến bãi, một số doanh nghiệp vận tải kinh doanh đón khách bên ngoài áp dụng hình thức kinh doanh đặt chỗ qua điện thoại, bán vé tại văn phòng cho dù đây là việc làm trái quy định pháp luật. Đáng nói là theo ông Phước Anh, dù lực lượng chức năng đều đã thanh, kiểm tra hoạt động của các DN này nhưng đến nay DN công khai vi phạm và vẫn sống khoẻ. Chỉ có bến xe thì cứ “sống mòn”.

Nhà xưởng phế liệu lớn nhất nhì Bình Dương bị cháy khiến công nhân hoảng loạn

Nhà xưởng phế liệu lớn nhất nhì Bình Dương bị cháy khiến công nhân hoảng loạn

Theo người dân địa phương, xưởng phế liệu được xem là lớn nhất nhì ở Bình Dương chuyên thu gom phế liệu ở các KCN trên địa bàn tỉnh và khu vực lân cận để tái chế.

Nhà xưởng phế liệu lớn nhất nhì Bình Dương bị cháy khiến công nhân hoảng loạn

Nhà xưởng phế liệu lớn nhất nhì Bình Dương bị cháy khiến công nhân hoảng loạn

14h, ngọn lửa bùng phát bên trong xưởng phế liệu ở khu phố Đông B (phường Đông Hòa, thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dương) kèm theo nhiều tiếng nổ. Phát hiện đám cháy, nhiều nam công nhân dùng nước dập lửa nhưng bất thành nên tháo chạy ra ngoài do ngạt khói. Chỉ trong tích tắc, khu vực xưởng phế liệu rộng khoảng 1.500m2 chìm trong khói, lửa. Hàng chục người dân có nhà xung quanh lo sợ cháy lan nháo nhào tháo chạy tạo nên cảnh hỗn loạn.

Nhận được tin báo, lực lượng PCCC Bình Dương huy động nhiều xe nước cùng hàng chục cán bộ chiến sĩ đến hiện trường dập lửa. Lính cứu hỏa kéo vòi rồng phun nước từ nhiều hướng để ngăn không cho ngọn lửa cháy lan.

Sau 3h, ngọn lửa được khống chế

Đến 17h cùng ngày, ngọn lửa được khống chế nhưng khói lửa vẫn còn âm ỉ bên trong, lính cứu hỏa phải liên tục xịt nước vào.

Vụ hỏa hoạn may mắn không gây thiệt hại về người nhưng toàn bộ xưởng phế liệu bị cháy, đổ sập.

Theo người dân địa phương, xưởng phế liệu được xem là lớn nhất nhì ở Bình Dương chuyên thu gom phế liệu ở các KCN trên địa bàn tỉnh và khu vực lân cận để tái chế.

Trung Quốc đang hủy hoại môi trường vì kinh tế

Trung Quốc đang hủy hoại môi trường vì kinh tế

Tốc độ phát triển cao của nền kinh tế Trung Quốc trong nhiều năm liên tục đã khiến họ tự hào là quốc gia dẫn đầu trong nhiều lĩnh vực ở khu vực cũng như quốc tế. Nhưng để đạt được điều đó họ đã phải trả giá rất lớn về môi trường.

Các chuyên gia cho rằng, đến một lúc nào đó cuộc khủng hoảng môi trường sẽ xảy ra gây thảm hoạ nghiêm trọng và chặn đứng sự phát triển này.
Tại Trung Quốc, ao hồ bốc hơi, sông khô cạn, 75% rừng bị chặt phá, đất trên bề mặt mất đi lớp màu mỡ, biến thành sa mạc. Cát bay vào thành phố, có khi sang cả các nước láng giềng. Đất nước này đang phải trả giá cho sự tăng trưởng kinh tế quá nhanh và rất lo lắng vì nhu cầu tiêu dùng không thể kiềm chế.

Trung Quốc đang hủy hoại môi trường vì kinh tế

Trung Quốc đang hủy hoại môi trường vì kinh tế

Giáo sư Khoa Lịch sử Trung Hoa hiện đại Trường ĐH Oxford là Karl Hert nhận định về sự phát triển kinh tế và công nghiệp của nước này trong cuốn sách Trung Quốc đi đến đâu, thế giới đi đến đấy như sau: “Năm 1986, lần đầu tiên tôi đến Thượng Hải. Ở đây chỉ có vài ngôi nhà chọc trời. Sau 20 năm, số lượng những ngôi nhà như vậy lên tới 4.000, nghĩa là nhiều gấp đôi New York. Diện tích các tòa nhà văn phòng và chung cư ở Bắc Kinh lớn gấp ba khu Mahattan ở New York”.

So sánh Trung Quốc với nước Mỹ chẳng có gì là bất ngờ. Họ đang “đuổi kịp và vượt” Mỹ về nhu cầu tiêu thụ: Thịt và thép họ tiêu thụ gấp đôi Mỹ. Ngũ cốc và than thì tương đương. Người Trung Quốc thích sống theo các tiêu chuẩn Mỹ và xu hướng ấy là không thể ngăn lại được.

Nếu như số ô tô ở Trung Quốc tính theo đầu người tăng tiến đến mức ngang nửa với Mỹ thì phần đất phải trải nhựa vừa vặn bằng đất trồng trọt. Karl Hert cho rằng nhu cầu dầu mỏ của Trung Quốc chẳng bao lâu nữa sẽ vượt khả năng khai thác của toàn thế giới.

Trong cuốn sách của mình, tác giả dành một chương để nói về các vấn đề sinh thái ở Trung Quốc. Chuyện này không kém phần ấn tượng. Ví dụ nhu cầu thịt và len tăng dẫn tới xuất hiện những đàn bò, dê và cừu khổng lồ khiến các cánh đồng cỏ vùng trung du bị hủy diệt. Lớp đất bề mặt bị cày xới, biến thành bụi và cát. Thủ đô Bắc Kinh mỗi năm bị hàng triệu tấn cát thổi tới và những năm gần đây sa mạc nuốt chửng nhiều vùng nông thôn.
“Có thể nói, Trung Quốc đã trở thành nước xuất khẩu bụi chủ yếu trên thế giới. Hàng triệu tấn bụi và bồ hóng hàng năm theo dòng không khí bay sang Hàn Quốc và Nhật Bản, thậm chí sang cả phía Tây nước Mỹ”, Karl Hert viết.

Nguồn nước bị hút đến khô kiệt và để lại những khoảng trống rỗng dưới lòng đất là hậu quả của tình trạng này. Tháng ba vừa qua, Bộ đất đai và tài nguyên Trung Quốc ra thông báo: Không dưới 50 thành phố đang bị lún xuống, trong số này có những thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải, Thiên Tân, Hàng Châu, Tây An.

Tình trạng ấy không phải chỉ mới bắt đầu. Ví dụ so với trước đây 100 năm, Thượng Hải đã bị hạ thấp xuống 3 mét và tốc độ lún ngày càng tăng nhanh. Trong 30 năm qua, thành phố Giang Châu, tỉnh Hà Bắc, lún 2,4m. Một bệnh viện ở địa phương trước có 3 tầng nay chỉ còn hai vì một phần của tòa nhà chìm dưới mặt đất. Cầu cống, đường sắt bị phá hủy, nhà cửa bị nứt nẻ.

Thượng Hải đã phải bỏ ra 13 tỷ đôla để sửa chữa những vết nứt trên tường các ngôi nhà, củng cố nền móng và sửa chữa đường sá.
Do tốc độ tăng trưởng kinh tế quá cao, nước ở Trung Quốc bị khai thác quá nhiều. Các hồ nước bị bốc hơi, băng tan chảy, sông cạn khô. Karl Hert dẫn ra hàng loạt số liệu gây sốc: Trong 20 năm qua tại tỉnh Hà Bắc, xung quanh Bắc Kinh, từ hàng ngàn hồ chỉ còn vài chục. Nước sông bị ô nhiễm nghiêm trọng. Riêng con sông Dương Tử lớn nhất châu Á đã bị đổ vào hàng tỉ tấn nước thải chưa qua xử lý.

Giá hàng hóa của Trung Quốc rẻ nhất thế giới một phần là do bỏ qua yếu tố xử lý môi trường. Cái giá thực mà người dân phải trả để mở rộng thị trường thế giới lớn hơn rất nhiều so với giá bán hiện nay.

Ví dụ, hiện nay với 100 đôla có thể mua được vài chiếc áo len lông cừu trong khi ở các nước khác đắt hơn gấp bội. Để sản xuất ra một chiếc áo len như vậy cần lông của 2-3 con cừu. Nếu diện tích các bãi chăn thả ở Trung Quốc cũng bằng ở Mỹ thì số đầu gia súc lớn mà họ nuôi trên đó sẽ nhiều hơn 10 triệu và số dê cừu nhiều hơn đến 400 nghìn con.

Karl Hert nhận xét rất đúng là, hàng triệu cánh đồng nuôi bò và dê cừu ở đây khó tưởng tượng chúng phải chen chúc nhau như thế nào, khiến ta có cảm giác đó không phải những bãi chăn thả mà là chuồng nuôi nhốt chúng.

Các vùng đất phì nhiêu đã biến mất và tình trạng khát nguyên liệu để đóng đồ gỗ xuất khẩu làm người ta đã “bức tử” 75% rừng. Chính phủ Trung Quốc cố gắng ngăn chặn nạn chặt phá rừng và điều đó buộc người Trung Quốc phải kiếm củi đun từ những vùng biên giới và mua bất hợp pháp gỗ từ các khu rừng trồng chưa đến kỳ khai thác, chủ yếu từ nước Nga.

Nói chung thảm họa môi trường mà hôm nay Trung Quốc đang phải chịu đựng liên quan trực tiếp đến các nước láng giềng. Đại diện của Bộ Môi trường Trung Quốc đã nói một cách công khai rằng trong vài thập kỷ tới sẽ có đến 150 triệu người phải sang nước khác để “tị nạn môi trường”. Đội quân những người Trung Quốc phải bỏ nhà ra đi, sẽ đến định cư tại đâu? Karl Hert nói rằng, không nghi ngờ gì nữa, đó là Siberia (LB Nga).

Ngoài việc mỗi năm tăng thêm 4 nghìn kilomet vuông sa mạc, các thành phố ở Trung Quốc còn bị đe dọa bởi hàng núi rác. Xung quanh Bắc Kinh, Thượng Hải, Thiên Tân thải ra không dưới 7 nghìn tấn rác mỗi ngày. 70% số máy tính bỏ đi, những đồ chất dẻo đã qua sử dụng và phế thải sản phẩm công nghệ đang ùn ùn đổ vào Trung Quốc. Những người dân địa phương – chủ yếu là trẻ em – đang cố sức moi móc từ đó ra những kim loại quý. Một số thành phố giáp ranh với Hongkong đã trở thành nơi hứng lấy những phế phẩm của mặt hàng điện tử thải loại.

Cuối cùng, Karl Hert rút ra kết luận rất bi quan. Nền kinh tế thế giới đang chờ đợi Trung Quốc tiếp tục phát triển mạnh mẽ, nhưng ít người nghĩ đến nó đang đi đến đâu. Trung Quốc không bị cô lập trong hệ thống, nên dù thế nào đi nữa thì những vấn đề về sinh thái của họ cũng sẽ ảnh hưởng tới các nước khác.

WB cảnh báo về cuộc khủng hoảng rác thải toàn cầu

WB cảnh báo về cuộc khủng hoảng rác thải toàn cầu

Ngày 6/6, Ngân hàng Thế giới (WB) đã cảnh báo về một cuộc khủng hoảng rác thải đang ngày càng nghiêm trọng và tạo gánh nặng khổng lồ về tài chính cũng như môi trường cho chính phủ các nước.

WB cảnh báo về cuộc khủng hoảng rác thải toàn cầu

WB cảnh báo về cuộc khủng hoảng rác thải toàn cầu

Trong báo cáo “Đánh giá toàn cầu về quản lý rác thải rắn”, WB nhận định khối lượng rác thải ngày càng lớn của cư dân đô thị đang là một thách thức lớn không kém gì tình trạng biến đổi khí hậu, và chi phí xử lý rác thải sẽ là gánh nặng đối với các quốc gia nghèo khó, đặc biệt là ở châu Phi.
09

Các chuyên gia WB ước tính đến năm 2025, tổng khối lượng rác cư dân thành thị thải ra sẽ là 2,2 tỷ tấn/năm – tăng 70% so với mức 1,3 tỷ tấn hiện nay, trong khi chi phí xử lý rác thải rắn dự kiến lên tới 375 tỷ USD/năm, so với mức 205 tỷ USD ở thời điểm hiện tại.

Theo WB, những số liệu này cần được nhìn nhận như hồi chuông cảnh tỉnh về một cuộc khủng hoảng rác thải trong tương lai, trong bối cảnh chất lượng cuộc sống đô thị đang ngày một được cải thiện và tình trạng bùng nổ dân số gia tăng.

Các chuyên gia của WB kêu gọi các nhà hoạch định chính sách trên thế giới đưa ra các kế hoạch xử lý và tái chế rác thải nhằm hạn chế các khí gây hiệu ứng nhà kính, đồng thời tăng cường xử lý chất thải rắn, đặc biệt là ở các thành phố có tốc độ đô thị hóa nhanh và các quốc gia thu nhập thấp.

Theo thống kê của WB, Trung Quốc – quốc gia đã vượt Mỹ trở thành nước thải nhiều rác nhất thế giới năm 2004, hiện chiếm 70% số lượng rác thải của toàn khu vực Đông Á – Thái Bình Dương.

Nền kinh tế thứ hai thế giới và các khu vực khác ở Đông Á cùng nhiều khu vực ở Đông Âu và Trung Đông có tốc độ “sản xuất” chất thải rắn đô thị tăng nhanh nhất thế giới.

Máy phân loại rác tự động thân thiện môi trường

Máy phân loại rác tự động thân thiện môi trường

Gần 2 năm “sống chung với rác”, kỹ sư Lại Minh Chức Trung tâm Nghiên cứu và phát triển công nghệ môi trường xây dựng Hà Nội đã chế tạo thành công thiết bị phân loại rác thải rắn tự động điều khiển từ xa.

Loại máy này vượt trội hơn so với nhiều loại máy phân loại xử lí rác đắt tiền đang được nhiều nước sử dụng hiện nay, giải phóng và giảm thiểu sức lao động cho con người trong môi trường độc hại.

Máy phân loại rác tự động thân thiện môi trường

Máy phân loại rác tự động thân thiện môi trường

Bỏ việc để thỏa chí sáng tạo

Tốt nghiệp trường Đại học kiến trúc Hà Nội – Khoa Xây dựng dân dụng công nghiệp, Năm 2008, kỹ sư Lại Minh Chức quyết định xin nghỉ việc khi đang là nghiên cứu viên khoa học tại Viện Kiến trúc nhiệt đới – Đại học kiến trúc Hà Nội để đầu tư thời gian cho chiếc máy phân loại xử lí rác thải thông minh mới hình thành ý tưởng trong đầu. Trong suốt 9 tháng trời, anh chỉ đi ra ngoài 5 ngày, mỗi ngày ngủ nhiều nhất là 4 giờ, thời gian còn lại anh dành cho các bản vẽ, các chất liệu sắt thép, con số tính toán, vòng bi, tĩnh điện.

Máy phân loại xử lý rác do kỹ sư Lại Minh Chức chế tạo có công suất 150 – 200 tấn/ngày. Máy cho phép xử lí rác tự động, loại bỏ rác thải cá biệt bằng thiết bị điều khiển từ xa; tự động phân phối lượng rác vào máy cắt phù hợp với từng loại rác và công suất máy; có thiết bị băm cắt thông minh cho phép tự cắt xé bao, gói và tự lựa chọn loại rác cần cắt nhỏ theo yêu cầu của công nghệ phân loại và tái chế.

Ngoài ra, máy còn có thể cắt nhỏ các loại rác hữu cơ có nguồn gốc động thực vật theo yêu cầu của công nghệ ủ sinh học cho khả năng sản xuất phân bón vi sinh phục vụ cho nông nghiệp; nghiền nhỏ rác thải vô cơ (gạch đá, thủy tinh) phục vụ cho công nghệ đóng rắn hoặc san lấp, bỏ qua kim loại và các loại phế thải dẻo để phù hợp với công nghệ tách lọc.

Đặc biệt, quy trình phân loại xử lý đều được thực hiện trong không gian khép kín nên kiểm soát được sự phân tán khí có mùi độc hại, vi khuẩn gây bệnh ra môi trường, loại bỏ nguy cơ nhiễm bệnh, hoặc gây cháy nổ. Những thiết bị này nhỏ gọn và hiệu quả được tích hợp trong một mô đun có diện tích 20m2. Công nghệ cho phép giảm từ 50 – 70% thể tích chôn lấp so với các công nghệ hiện có, giảm thời gian phân hủy nhờ đó tăng sản lượng và sớm thu hồi được khí gas, thu hồi mùn hữu cơ sinh học nên giảm thời gian quay vòng hố chôn lấp hàng chục năm so với công nghệ hiện nay của các công ty môi trường.

Hiệu quả cao

Hiệu quả và những ưu điểm vượt trội mà hiện nay nhiều máy xử lí rác thải trên thị trường trong và ngoài nước chưa đạt được là thay thế 100% lao động sử dụng trong công đoạn phân loại rác bằng tay. Năng lượng điện sử dụng chỉ bằng 30% so với nhà máy Seraphin ở Sơn Tây và công nghệ của Bỉ hiện tại ở Hà Nam.

Sản phẩm trên nằm trong đề tài “tổ hợp thiết bị phân loại rác thải bằng công nghệ tự động điều khiển từ xa” của kỹ sư Lại Minh Chức đã được Hội đồng Sở KH-CN Hà Nam nghiệm thu đánh giá đạt loại xuất sắc. Nếu kết quả nghiên cứu trên được triển khai ứng dụng nhân rộng để thực hiện chương trình xử lý triệt để rác thải thì với hơn 20.000 tấn rác thải mỗi ngày ở Việt Nam hiện nay không chỉ giải phóng được hàng chục ngàn lao động ra khỏi môi trường lao động nguy hiểm độc hại, còn giúp giảm nhiều lần chi phí phân loại, chi phí đầu tư trang thiết bị nhập ngoại và góp phần nâng cao hiệu quả sử dụng, tái chế nguồn tài nguyên có giá trị của Việt Nam, nhất là khi ở Việt Nam chưa có thói quen phân loại rác tại nguồn.

Đấu giá 510 tấn phế liệu sắt đóng tàu thuộc Vinashin

Đấu giá 510 tấn phế liệu sắt đóng tàu thuộc Vinashin

Số sắt này được Công ty công nghiệp nông thủy sản Phú Yên đưa ra đấu giá thanh lý vào sáng 22/6 với mức khởi điểm 8.850 đồng mỗi kg. Một doanh nghiệp tại TP HCM đã thắng khi trả hơn 4,5 tỷ đồng cho cả lô hàng.

Đấu giá 510 tấn phế liệu sắt đóng tàu thuộc Vinashin

Đấu giá 510 tấn phế liệu sắt đóng tàu thuộc Vinashin

Công ty công nghiệp nông thủy sản Phú Yên thuộc Tập đoàn Vinashin, có cơ sở đóng tàu tại cảng Đông Tác, phường Phú Đông, TP Tuy Hòa (Phú Yên). Công ty tự tổ chức đấu giá thanh lý khoảng 510 tấn sắt đóng tàu và phế liệu, chứ không qua Trung tâm bán đấu giá Nhà nước.

Giá khởi điểm mà Công ty công nghiệp nông thủy sản Phú Yên đưa ra là 8.850 đồng mỗi kg. Trong phiên đấu giá ngày 22/6 có 15 công ty tham gia, trong đó một công ty ở TP HCM giành được quyền mua khi trả sát với giá khởi điểm.

Số sắt này được công ty Công ty công nghiệp nông thủy sản Phú Yên nhập về năm 2009 để đóng hai con tàu 4.100 tấn, giá thời điểm đó 17.000 đồng một kg. Lô hàng hiện nay đã bị hoen gỉ một phần do dầm mưa nắng gần suốt 3 năm nay.

Ngoài ra, Công ty công nghiệp nông thủy sản Phú Yên còn thực hiện hợp đồng đóng một tàu hàng tải trọng 4.000 DTW theo đơn đặt hàng của Công ty cổ phần Vận tải công nghiệp tàu thủy Bình Định (cũng thuộc Vinashin) với giá trị 70 tỷ đồng, hiện cũng dở dang. Từ đó đến nay, con tàu vẫn cứ nằm không ngoài trời. Nhà xưởng đóng tàu trị giá hơn 20 tỷ đồng đã xuống cấp, nhiều giá đỡ thiết bị hoen gỉ.

Tận dụng phế liệu để tạo ra những mô hình quán cà phê đẹp

Tận dụng phế liệu để tạo ra những mô hình quán cà phê đẹp

Khó khăn nhất của việc mở quán cà phê là địa điểm và vốn lớn. Tuy nhiên, nhờ tận dụng được các đồ phế liệu như xe đạp, săm lốp, gỗ thừa, gạch lát sàn…, anh Nguyễn Văn Túc, chủ quán cà phê rộng hơn 300 m2 ở Hà Nội chỉ phải bỏ số vốn đầu tư chưa đến 300 triệu đồng.

Tận dụng phế liệu để tạo ra những mô hình quán cà phê đẹp

Tận dụng phế liệu để tạo ra những mô hình quán cà phê đẹp

1. Tận dụng đồ phế liệu mở quán cà phê

Khó khăn nhất của việc mở quán cà phê là địa điểm và vốn lớn. Tuy nhiên, nhờ tận dụng được các đồ phế liệu như xe đạp, săm lốp, gỗ thừa, gạch lát sàn…, anh Nguyễn Văn Túc, chủ quán cà phê rộng hơn 300 m2 ở Hà Nội chỉ phải bỏ số vốn đầu tư chưa đến 300 triệu đồng.

Từng tham khảo giá ở nhiều nơi, anh Túc cho biết, để mở một quán cà phê thông thường với diện tích tương đương, anh phải có số tiền dao động từ 500 đến 800 triệu đồng. “Vì thế, ý tưởng mở quán cà phê từ đồ phế liệu ra đời. Cách làm này vừa tiết kiệm chi phí, lại mang ý nghĩa tích cực trong việc bảo vệ môi trường”, anh nói.

Chủ quán này chia sẻ, một bộ bàn ghế cà phê thông thường có giá mức khoảng 1 triệu đồng. Nhưng nhờ tận dụng gỗ thừa, săm xe máy, gạch lát sàn, chi phí chỉ bằng 1/5. Đồ decor (trang trí) cũng được làm hoàn toàn từ phế liệu xe đạp. Những sản phẩm này được thu mua từ hàng đồng nát và đồ vật cũ của gia đình, nên giá chỉ vài nghìn đồng. Với ý tưởng mới mẻ này, anh Túc đã tiết kiệm được gần 100 triệu đồng tiền mở quán.

2. Biến xe khách hỏng thành quán cà phê

Tận dụng vỏ xe khách sắp hết hạn, anh Trịnh Quốc Văn ở Hà Nội đã cải tạo thành quán cà phê độc nhất vô nhị ở Việt Nam. Không gian bên trong ôtô rộng 25 m2. Sức chứa tối đa hơn 30 khách. Nhờ yếu tố mới lạ, nên dù mới khai trương chưa đầy một tuần, lượng khách đã tìm đến quán rất đông.

Theo chủ quán, ưu điểm lớn nhất của của cách kinh doanh này là tiết kiệm được chi phí mặt bằng, trang trí. Số vốn đầu tư ban đầu khoảng 200 triệu đồng, bằng 1/2 so với mở một quán cà phê thông thường. Ngoài ra, quán cà phê trên xe bus còn linh hoạt trong việc di chuyển địa điểm.

Nhận thấy mô hình kinh doanh hiệu quả, được nhiều khách hàng ủng hộ, anh Văn dự định sẽ phát triển quán cà phê di động này rộng rãi ở Hà Nội.

3. Mở quán cà phê 200m2 với 100 triệu đồng

Được một nghệ sĩ mua về Hà Nội làm nhà ở từ năm 1993, ngôi nhà sàn thành nơi giao lưu nghệ thuật, sau đó thành kho chứa đồ. Đầu năm 2014, với ý tưởng kinh doanh kết hợp làm văn hoá văn nghệ, chủ quán đã thiết kế thành một quán cà phê nhà sàn độc đáo.

Ngoài không gian nhà sàn, quán cà phê còn được thiết kế theo phong cách thời bao cấp. Đồ trang trí, bàn, ghế….của quán được tận dụng từ những đồ cổ, cũ từng sưu tầm nhiều năm trước. Anh Lu, chủ quán cho biết, với hình thức kinh doanh này, chi phí đầu tư quán cà phê chỉ khoảng 100 triệu đồng.

Mặc dù nằm trong một con ngõ hẻm, cách mặt đường Bưởi (Tây Hồ, Hà Nội) hơn 600 m, nhưng quán thu hút rất đông khách, từ người trung tuổi tới giới trẻ.

4. Mở quán cà phê nông thôn bằng nhà cũ

Tận dụng nhà cũ làm quán cà phê, anh Nguyễn Đăng Khải (Cầu Giấy, Hả Nội) đã tiết kiệm được tối đa chi phí đầu tư.

Tất cả những đồ vật cũ trong gia đình như mõ trâu, nong nia, bầu hồ lô, giỏ cá,…được chủ quán tận dụng làm đồ trang trí. Chi phí mở quán chỉ vài chục triệu đồng, nhưng sau khi mở ra, đây lại là địa chỉ quen thuộc của hàng trăm khách hàng mỗi ngày. Nhiều người tìm đến quán vì muốn tìm lại nét xưa của Hà Nội từ thế kỷ trước.

‘Cục sắt gỉ’ Porsche được bán đấu giá tiền tỷ

'Cục sắt gỉ' Porsche được bán đấu giá tiền tỷ

Cũng theo ông này, chiếc xe sau khi được phục hồi sẽ có giá ước khoảng 400.000 USD, nhưng ông tin giá của chiếc xe đáng sưu tập này có thể lên đến nửa triệu USD chỉ trong vài năm.

'Cục sắt gỉ' Porsche được bán đấu giá tiền tỷ

‘Cục sắt gỉ’ Porsche được bán đấu giá tiền tỷ

“Phế tích” của một chiếc Porsche 356 Speedster đời 1955 được phát hiện trong một kho thóc ở bang California (Mỹ) vừa được bán với giá hơn 152.000 USD (hơn 3,3 tỷ đồng) trên eBay.

Người bán trên eBay, tên danshan1, đã viết trên website đấu giá eBay rằng chiếc xe được cất vào kho khi nó phát tiếng ồn khó chịu vào năm 1974, và đã ở đó suốt 41 năm.

Người bán cho biết nghiên cứu của ông ta cho thấy chiếc Speedster trên mang số 212 trong 1.700 chiếc được chế tạo vào năm 1955.

Ông Rod Emory, chủ hãng phục hồi xe Porche Emory Motorsports ở California, cho biết, người mua có thể phục hồi chiếc xe với chi phí 200.000-250.000 USD.

Cũng theo ông này, chiếc xe sau khi được phục hồi sẽ có giá ước khoảng 400.000 USD, nhưng ông tin giá của chiếc xe đáng sưu tập này có thể lên đến nửa triệu USD chỉ trong vài năm.

Sản xuất dầu sinh học từ phế phẩm

Sản xuất dầu sinh học từ phế phẩm

“Quá trình tinh chế dầu sinh học được gọi là quá trình thủy nhiệt nâng cao (HTU) bao gồm việc lấy nhiên liệu sinh học và làm nóng trong nước để thu được: dầu sinh học (được chiết tách tự phát), lượng khí phát sinh và hoá chất hòa tan trong nước”, giáo sư Maschmeyer giải thích.

Sản xuất dầu sinh học từ phế phẩm

Sản xuất dầu sinh học từ phế phẩm

Dự án được triển khai dựa trên nền tảng nghiên cứu hiện thời của giáo sư Maschmeyer: tinh chế (quá trình này đòi hỏi xử lý nước ở nhiệt độ và áp lực cao) dầu sinh học từ nguồn nguyên liệu bền vững, bao gồm rong biển và các phế phẩm của ngành lâm nghiệp. Dự án này cũng sẽ giúp tìm ra các cách thức (mới) bền vững để tạo ra các sản phẩm thông dụng khác (ngoài dầu sinh học).

“Quá trình tinh chế dầu sinh học được gọi là quá trình thủy nhiệt nâng cao (HTU) bao gồm việc lấy nhiên liệu sinh học và làm nóng trong nước để thu được: dầu sinh học (được chiết tách tự phát), lượng khí phát sinh và hoá chất hòa tan trong nước”, giáo sư Maschmeyer giải thích.

“Những chất khí phát sinh và các hóa chất hòa tan trong nước này, có thể được sử dụng trong một loạt các ứng dụng: chế tạo Polyetylen và propen (thường được tìm thấy trong đồ nội thất bằng gỗ và nhựa dẻo), cũng như tạo ra loại vật liệu (gọi là chất thơm) là thành phần có trong: nhựa, chất bọt, cao su, lớp phủ, sơn dầu và dung môi”, theo Giáo sư Maschmeyer.

“Mục đích của nghiên cứu tại Đại học Sydney, Úc, là nhằm xây dựng lò phản ứng nhiên liệu sinh học NCRIS, tận dụng phế phẩm của ngành công nghiệp khai thác và chế biến gỗ”, theo Giáo sư Brian Haynes.

Giai đoạn 2 của dự án sẽ được thực hiện bởi Tổ chức nghiên cứu Công nghiệp và Khoa học liên bang (CSIRO), Úc,tập trung vào việc các định tuyến enzim (chất xúc tác sinh học có thành phần cơ bản là protein) hướng về các hoá chất tái sinh cũng như trên các chất khí phát sinh trong quá trình thủy nhiệt nâng cao (HTU).

“Trong tương lai, các loài cỏ biển và các loại tảo sẽ trở thành nguồn cung cấp nguyên liệu thô cho các phương thức sản xuất bền vững. Chúng mọc đầy ở ngoài khơi xa, trong vùng nước biển, với lợi thế cạnh tranh hơn (so với việc trồng trọt trên đất liền, cũng như không phải sử dụng tới nước ngọt)”, theo dự báo của Giáo sư Maschmeyer.

Dự án này đã nhận được khoản tài trợ 5 triệu đôla từ Quỹ hiến tặng Khoa học và công nghiệp (SIEF), cùng với 5 triệu đôla (tài trợ bằng hiện vật) từ Tổ chức nghiên cứu Công nghiệp và Khoa học liên bang (CSIRO), Úc. Ngoài ra, dự án này cũng nhận được sự ủng hộ từ phía các tập đoàn công nghiệp chủ chốt như: Lyondell-Basell, Dow Australia, Visy, Amcor and Ignite Energy, cũng như từ Phân Khoa Tài nguyên, Năng lượng, và Du lịch; Phân khoa cải tiến nghiên cứu Khoa học, Công nghệ; các cơ quan này đều có đại diện nằm trong ban cố vấn của dự án.

Khắc phục các bất cập trong quá trình vận hành nhà máy phế liệu Lý sơn

Khắc phục các bất cập trong quá trình vận hành nhà máy phế liệu Lý sơn

Tháng 6 năm nay, Nhà máy xử lý thu mua phế liệu sinh hoạt tại đảo Lý Sơn, tỉnh Quảng Ngãi được đưa vào sử dụng. Dự án có mức đầu tư hơn 30 tỷ đồng, công suất xử lý hơn 15 tấn phế liệu ngày/đêm, xử lý đốt gần 5 tấn và ủ mùn sinh học trên 10 tấn.

Khắc phục các bất cập trong quá trình vận hành nhà máy phế liệu Lý sơn

Khắc phục các bất cập trong quá trình vận hành nhà máy phế liệu Lý sơn

Tuy nhiên, sau khi vận hành, mỗi ngày nhà máy chỉ xử lý được 1,5 tấn phế liệu. Trong khi đó, mỗi ngày lượng phế liệu sinh hoạt thải ra môi trường ở huyện đảo Lý Sơn lên tới gần 20 tấn. Hiện nay, ven vùng biển huyện đảo Lý Sơn, phế liệu vẫn tràn ngập và ô nhiễm nặng.

Ông Hoàng Dương Tùng, Phó Tổng Cục trưởng Tổng cục Môi trường, Bộ Tài nguyên và Môi trường thừa nhận: “Chúng tôi cũng hiểu rằng trong quá trình vận hành còn một số trục trặc không thể tránh khỏi. Bên cạnh đó, vấn đề quản lý, xử lý, phân loại phế liệu tại nguồn rất khó. Chúng ta không thể mong nhân dân đảo Lý Sơn có thể phân loại phế liệu tốt chỉ qua một vài tháng. Vì thế, chúng tôi cũng đã lường được một số khó khăn”.

Nhà máy xử lý phế liệu sinh hoạt Lý Sơn thuộc dự án “Xây dựng mô hình quản lý tổng hợp xử lý phế liệu cho các đảo, áp dụng tại huyện đảo Lý Sơn, tỉnh Quảng Ngãi”. Việc vận hành chưa đạt được mục tiêu đặt ra. Bên cạnh đó, công suất của Nhà máy so với thực tế xử lý phế liệu tại Lý Sơn chưa đáp ứng được nhu cầu. Khâu thu mua chì phế liệu, vận chuyển để đưa vào xử lý… chưa tốt dẫn đến tình trạng phế liệu xử lý không hết, số lao động thực hiện tại khu xử lý chưa có kinh nghiệm.

Ông Phạm Trường Thọ, Phó chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ngãi yêu cầu chủ đầu tư khắc phục những bất cập hiện nay: “Tiếp tục hướng dẫn, theo dõi trực tiếp tại chỗ khu xử lý phế liệu này trong giai đoạn chạy thử nghiệm để hướng dẫn, nhắc nhở công nhân làm đúng quy trình. Trên cơ sở đó đánh giá cái nào được, cái nào chưa được… để dự án trong thời gian tới quản lý vận hành tốt. Chúng tôi cũng đề nghị chủ đầu tư xem xét khắc phục những phần việc thuộc dự án nhưng chưa thực hiện, hoặc thực hiện nhưng chưa đầy đủ.

Chế tạo thành công sơn chống cháy từ vỏ trấu

Chế tạo thành công sơn chống cháy từ vỏ trấu

Ngoài sơn chống cháy, PGS.TS Nguyễn Thị Hòe, đã nghiêm cứu thành công sơn chống đạn, sơn tự làm sạch, và sơn kháng khuẩn. Trong đó sơn chống đạn đã thực nghiệm bằng đạn thật tại Campuchia, nhưng chưa được thương mại hóa.

Ngày 10/01, Hội thảo về vật liệu ứng dụng sơn trong công tác phòng cháy, diễn ra tại TP Vũng Tàu, nhận được sự quan tâm của nhiều công ty xây dựng, các cơ quan ban ngành liên quan đến lĩnh vực phòng cháy chữa cháy (PCCC).

Chế tạo thành công sơn chống cháy từ vỏ trấu

Chế tạo thành công sơn chống cháy từ vỏ trấu

Tại hội thảo, đã công bố loại sơn chống cháy nano làm từ vỏ trấu. Đây là loại sơn chống cháy hệ nước, sử dụng công nghệ nano từ vỏ trấu đầu tiên trên thế giới được một công ty sơn Việt Nam sản xuất thành công. Loại sơn này có thể sơn trên nhiều vật liệu như gỗ, bê tông, thạch cao, sắt.

Buổi hội thảo còn thực nghiệm , đốt các mẫu vật liệu đã được phủ sơn chống cháy nano vỏ trấu. Kết quả thử nghiệm cho thấy hiệu quả bảo vệ chống cháy đạt xấp xỉ 360 phút, vượt qua mức 1 là mức cao nhất được tiêu chuẩn kỹ thuật Việt Nam quy định.

Đây là phát minh của PGS.TS Nguyễn Thị Hòe, người từng được giải thưởng khoa học Kovalevskaya của Nga. Công nghệ sản xuất sơn từ vỏ trấu đã được đăng ký bằng sáng chế từ Mỹ. Bà Hòe cho biết, trên thị trường xuất hiện rất nhiều loại sơn chống cháy, nhưng chỉ mới làm chậm cháy ở nhiệt độ 500-600 độ C, với mức giá đã lên đến 200.000 đồng/m2. Trong khi đó các loại sơn chống cháy ngoại đã có giá 50-100 USD/m2.

Bà Hòe cho hay, loại sơn do bà chế tạo có thể chống cháy ở nhiệt độ 800-1200 độ C, khi cháy không gây ra khí độc. Qua thử nghiệm cho thấy chất lượng sơn còn vượt trội hơn các sản phẩm cùng loại của nước ngoài như Singapore, đặc biệt là Đức, một nước đang dẫn đầu về công nghệ sơn chống cháy trên thế giới.

Về giá bán, ông Nguyễn Khôi, Giám đốc kỹ thuật công ty sơn Kova, cho biết, giá sơn chỉ bằng 1/3 so với các loại sơn chống cháy nhập khẩu. Tuy nhiên, giá này vẫn còn cao, một phần là do tốn nhiều chi phí vận chuyển trấu về nhà máy.

12 tấn trấu đốt chỉ lấy được 1 tấn tro, tiếp tục xử lý bằng máy móc công nghệ mới ứng dụng được vào sơn. Nhưng độ phủ của sơn nano vỏ trấu khá tốt trung bình 1kg sơn có thể phủ 1,5m2 bề mặt vật liệu.

Ông Trần Trung Thành, Phó cục trưởng, Cục PCCC & Cứu hộ Cứu nạn cho biết, trên thị trường xuất hiện rất nhiều loại sơn chống cháy, nhưng loại sơn chống cháy chất liệu nano là lần đầu tiên xuất hiện tại Việt Nam.

Qua thí nghiệm tại chỗ cho thấy thời gian chống cháy của loại sơn này lâu hơn. Việc sản xuất sơn nano vỏ trấu còn tận dụng được vỏ trấu, một loại phế phẩm trong sản xuất nông nghiệp, góp phần tạo thêm nguồn thu nhập cho bà con nông dân.

Nhiều doanh nghiệp xây dựng, nội thất khá thích thú với loại sơn mới này. Ông Hoàng Tiến Lập, đại diện công ty cổ phần đầu tư sản xuất và thương mại Hoàng Phú cho biết, việc sản xuất thành công sơn chống cháy nano chất lượng cao trong nước góp phần giảm giá thành thi công, tiết kiệm thời gian chờ nhập hàng từ nước ngoài.

Ngoài sơn chống cháy, PGS.TS Nguyễn Thị Hòe, đã nghiêm cứu thành công sơn chống đạn, sơn tự làm sạch, và sơn kháng khuẩn. Trong đó sơn chống đạn đã thực nghiệm bằng đạn thật tại Campuchia, nhưng chưa được thương mại hóa.

Lợi ích to lớn của công việc thu mua phế liệu

Lợi ích to lớn của công việc thu mua phế liệu

Để thành công trong việc tái chế phế liệu, bảo vệ môi trường, chúng ta cần nhiều yếu tố: kinh tế, xã hội, công nghệ… Thời gian để làm được đều này có thể kéo dài nhiều thế hệ. Vì vậy, mỗi người dân chúng ta nên hành động ngay từ bây giờ, chung tay góp sức xây dựng một môi trường sống xanh, sạch, đẹp cho hôm nay và mai sau.

Lợi ích to lớn của công việc thu mua phế liệu

Lợi ích to lớn của công việc thu mua phế liệu

Thời gian qua, đã xuất hiện những vấn đề môi trường như bèo tây là nguyên nhân chính gây ách tắc dòng chảy của một số con sông Nam bộ hoặc phế liệu hữu cơ, chất thải phế liệu, nước thải thủy sản gây mùi hôi, ô nhiễm môi trường không khí… Nguyên nhân do công tác quản lý loại chất thải phế liệu, nước thải phế liệu này vẫn gặp bất cập như thiếu người có năng lực quản lý. Ngoài ra, các cơ sở kinh doanh sản xuất vẫn chưa đầu tư xây dựng các hệ thống xử lý chất thải, nước thải hoặc đã có hệ thống xử lý nhưng lại hoạt động không hiệu quả. Tuy nhiên, nguyên nhân sâu xa của vấn đề là chúng ta vẫn chưa hiểu rõ được những lợi ích mà các loại phế liệu này có thể mang lại. Phế liệu sẽ vẫn là phế liệu nếu chúng ta nhìn nhận chúng như những thứ không có giá trị, phải loại bỏ.

Hiện, lượng phế liệu thải sinh hoạt phát sinh tại Việt Nam khoảng 17 triệu tấn một năm. Trong đó, vùng đô thị phát sinh đến 6,5 triệu tấn một năm. Thành phần chính của phế liệu thải sinh hoạt chủ yếu chất hữu cơ, chiếm 50-70%. Việc quản lý chất phế liệu thải rắn tại các địa phương đại đa số theo hình thức vận chuyển – thu gom – xử lý phế liệu bằng chôn lấp. Việc chôn lấp như vậy sẽ gây rất nhiều lãng phí như: tốn diện tích đất lớn từ vài chục đến vài trăm ha cho việc xây dựng bãi chôn lấp phế liệu; chi phí xây dựng, vận hành cao. Ngoài ra, các nguồn nguyên liệu có thể tái chế gồm chất hữu cơ làm phân vi sinh; giấy, nhựa, kim loại có khả năng tái chế phế liệu… bị vùi chôn trong cát, hàng trăm nam sau mới có thể phân hủy, gây lãng phí.

Bên cạnh đó, các nguy cơ tiềm tàng về ô nhiễm môi trường, dịch bệnh phát sinh từ các bãi chôn lấp này cũng rất lớn. Trong những năm gần đây, một số địa phương như Hà Nội, TP HCM, Ninh Thuận, Huế… đã đầu tư xây dựng nhà máy tái chế phế liệu chất thải. Tuy nhiên số lượng các nhà máy như vậy không nhiều, trong đó, chỉ một vài nhà máy hoạt động hiệu quả. Nguyên nhân là do phế liệu chưa được phân loại tại nguồn, hoặc thiếu thiết bị chuyên dụng để thu mua phế liệu, vận chuyển chất thải phế liệu sinh hoạt. Phế liệu thải vẫn bị đổ chung vào một nơi, không được phân loại gây khó khăn cho việc xử lý bằng các phương pháp tái chế, composting, đốt phế liệu phát điện, chôn lấp…

Tuy nhiên, nguyên nhân sâu xa xuất phát từ ý thức của người dân Việt Nam về việc phân loại rác để tái chế, bảo vệ môi trường chưa cao. Hệ quả tất yếu là vấn đề ô nhiễm do phế liệu thải ngày một trầm trọng. Người dân phải sống chung với ruồi, muỗi. Không khí nặng mùi từ các bãi phế liệu khiến nhiều người mắc các bệnh về đường hô hấp. Thêm vào đó, nguồn nước ngầm bị ô nhiễm nghiêm trọng do nước rỉ phế liệu gây ra, khiến con người dễ mắc các căn bệnh nguy hiểm như: ung thư, bệnh ngoài da nếu uống, dùng…

Việc tái chế phế liệu thải không chỉ có ý nghĩa về mặt môi trường mà còn đem lại lợi ích về kinh tế. Chúng làm giảm sự phụ thuộc của con người vào việc khai thác, sử dụng các nguồn tài nguyên thiên nhiên đang dần cạn kiệt. Với lượng hữu cơ lớn trong phế liệu thải sinh hoạt (50-70%) thì đây sẽ là nguồn nguyên liệu dồi dào để sản xuất phân vi sinh, một loại phân rất tốt cho cây trồng và thân thiện với môi trường. Bên cạnh đó việc tái chế còn giúp chúng ta thu hồi các loại nguyên liệu như: nhựa, giấy, kim loại…, tránh lãng phí tài nguyên, ngăn ngừa được sự ô nhiễm.

Để việc tái chế phế liệu đạt hiệu quả cao thì công tác quản lý phải được thực hiện tốt ngay từ giai đoạn đầu, tại nguồn phát sinh chất thải phế liệu. Dựa vào thành phần, tính chất, phế liệu thải sẽ được phân chia thành nhiều loại khác nhau và đựng trong các bao, thùng rác khác nhau. Theo đó mỗi loại rác hữu cơ lại đựng vào mỗi loại thùng màu sắc khác nhau để giúp cho việc phân loại phế liệu dễ dàng hơn. Song song với việc phân loại phế liệu tại nguồn thì các cơ quan quản lý môi trường cần đầu tư thiết bị thu gom chuyên dụng để vận chuyển từng loại phế liệu cụ thể đến nơi tái chế phế liệu. Các nhà quản lý có thể khuyến khích, hướng dẫn người dân phân loại phế liệu, sử dụng sản phẩm làm từ nguồn nguyên liệu tái chế…

Cuối cùng là xây dựng nhà máy tái chế phế liệu để tiếp nhận, xử lý nguồn phế liệu sau khi đã được phân loại tại nguồn. Tại các nhà máy này, phế liệu có nguồn gốc hữu cơ sẽ được dùng để chế biến phân vi sinh. Phế liệu có nguồn gốc từ giấy, nhựa, kim loại…sẽ được thu hồi, tái chế, tạo nguồn nguyên liệu cho ngành giấy, nhựa… Rác khó tái chế, hoặc hiệu quả tái chế không cao như cao su, da, vải vụn… sẽ được đốt để thu hồi năng lượng. Như vậy, hầu hết các thành phần trong phế liệu thải đều được tái chế, chỉ còn lại một tỷ lệ rất nhỏ phải đem chôn lấp. Điều này sẽ tiết kiệm chi phí thu mua chì phế liệu xử lý phế liệu rất nhiều so với việc đem chôn lấp hoàn toàn vì tạo được nguồn lợi từ việc bán các sản phẩm tái chế. Hơn nữa, tỷ lệ chôn lấp rất ít nên cũng giảm được chi phí đáng kể cho việc vận hành, kiểm soát bãi chôn lấp.

Để thành công trong việc tái chế phế liệu, bảo vệ môi trường, chúng ta cần nhiều yếu tố: kinh tế, xã hội, công nghệ… Thời gian để làm được đều này có thể kéo dài nhiều thế hệ. Vì vậy, mỗi người dân chúng ta nên hành động ngay từ bây giờ, chung tay góp sức xây dựng một môi trường sống xanh, sạch, đẹp cho hôm nay và mai sau.

Chế tạo máy bay từ phế liệu

Chế tạo máy bay từ phế liệu

Theo Shanghaiist, khác với các sản phẩm tự làm theo hình thức thủ công mà nhiều người ở Trung Quốc từng tạo ra trước đây, máy bay của ông Yang có thể cất cánh trên bầu trời. Hôm 10/5, Yang thực hiện 10 chuyến bay thử nghiệm ngắn, điều khiển phi cơ tự chế lên độ cao 200 m trong thời gian 2,5 giờ.

Chế tạo máy bay từ phế liệu

Chế tạo máy bay từ phế liệu

Một người đàn ông Trung Quốc chế tạo máy bay riêng bằng cách tận dụng các mảnh kim loại cũ và bay thử nghiệm thành công.

Yang Shijun hiện sống ở Trường Xuân, thuộc tỉnh Cát Lâm, Trung Quốc. Ông chế tạo máy bay từ vật liệu cũ với chi phí khoảng 100.000 nhân dân tệ (khoảng 350 triệu VNĐ)

Theo Shanghaiist, khác với các sản phẩm tự làm theo hình thức thủ công mà nhiều người ở Trung Quốc từng tạo ra trước đây, máy bay của ông Yang có thể cất cánh trên bầu trời. Hôm 10/5, Yang thực hiện 10 chuyến bay thử nghiệm ngắn, điều khiển phi cơ tự chế lên độ cao 200 m trong thời gian 2,5 giờ.

Yang thiết kế máy bay để tưởng nhớ người cha và gọi nó theo tên cha ông là Jinhai. Người đàn ông 45 tuổi hoàn thiện phương tiện này trong hơn một năm.

Trong tương lai, Yang dự định tiếp tục theo đuổi giấc mơ bay. Ông và những người bạn cùng nghiên cứu và thiết kế loại máy bay có hai ghế ngồi.

Nhà máy tái chế mọc lên từ phế liệu tại Đài loan

Nhà máy tái chế mọc lên từ phế liệu tại Đài loan

Do Đài Loan sản xuất các sản phẩm điện tử nhiều hơn bất cứ quốc gia nào khác tính theo đầu người và cũng là nơi tập trung nhiều công ty điện tử lớn như Foxconn, Asus, Acer, Via và HTC cho nên vấn đề xử lý rác thải điện tử càng được quan tâm sâu sát.

“Nhà máy sẽ mọc lên từ rác thải”, người đàn ông đội chiếc mũ bảo hộ mỉm cười nói và chỉ tay về phía công trường xây dựng náo nhiệt đằng sau lưng mình. Người đàn ông đó chính là Arthur Huang – kiến trúc sư, chuyên gia thiết kế đô thị và là một trong những doanh nhân hàng đầu của Đài Loan.

Nhà máy tái chế mọc lên từ phế liệu tại Đài loan

Nhà máy tái chế mọc lên từ phế liệu tại Đài loan

Nhà máy đang xây dựng nằm cách thủ đô Đài Bắc chừng 1 giờ đường ôtô được thành lập để xử lý tái chế rác thải điện tử phát sinh từ người dân sống trên đảo cũng như các công ty công nghệ. Nhưng Arthur Huang muốn làm nhiều hơn thế nữa. Ông nói: “Nhà máy không chỉ có nhiệm vụ tái chế rác thải điện tử, lọc lấy vàng và đồng từ các máy tính và điện thoại di động bỏ đi mà bản thân nó còn được xây dựng từ vật liệu tái chế từ rác thải. Ngoài ra, nhà máy cũng tuân thủ tiêu chuẩn môi trường ở mức cao nhất so với bất cứ nhà máy tái chế nào trên thế giới”.

Arthur Hunag cũng chỉ rõ mô hình của nhà máy tương lai – phần trần nhà máy được xây dựng từ các đĩa CD hay DVD cũ, các bức tường hình thành từ sợi thủy tinh tái chế từ các bảng mạch chủ máy tính. Qua các công trình của mình, Arthur Huang muốn chứng minh cho thế giới thấy rằng, những vật liệu được làm từ rác thải có thể dùng để xây dựng những tòa nhà vững chắc chống chọi được bão và lửa.

Arthur Huang điều hành Miniwiz, một công ty khởi nghiệp từ việc phát triển các dự án xây dựng thân thiện với môi trường. Nhà máy xử lý rác thải điện tử là một trong những dự án lớn nhất và mới nhất của Miniwiz, phối hợp triển khai với một trong những công ty tái chế hàng đầu của Đài Loan là SDTI.

GT Ding, chuyên gia công nghệ của SDTI, chỉ một cái hộp to đựng khoảng 2kg vàng và giải thích: “Lượng vàng này được lọc lấy từ hơn 10.000 bảng mạch chủ máy tính. Hòn đảo của chúng tôi rất quý giá và không thể cứ vứt rác bừa bãi cho nên chúng tôi cần có những giải pháp hiệu quả”.

Mọi thứ rác thải đều được chính quyền Đài Loan quan tâm xử lý theo hướng thân thiện với môi trường. Cách đây vài năm, rác thường được đổ xuống các hố chôn song không dễ tìm cho ra không gian đủ lớn để chứa rác khi mà 70% diện tích đất của hòn đảo bị núi non bao phủ. Năm 2010, chính quyền Đài Loan thông qua một chính sách dẹp bỏ các hố chôn rác trên đảo, khuyến khích tái chế rác thải và quảng bá cho sự phát triển bền vững.

Giáo sư Hsiao Kang Ma từ Đại học Đài Loan cho biết, một số nhà máy hiện nay ở Đài Loan chế tạo đồ nội thất bằng giấy thay thế cho gỗ, và hòn đảo có tiếng với sản phẩm quần áo sinh thái. Thậm chí Đài Loan còn sử dụng loại vải polyester tái chế từ những chai nhựa để may áo cho 9 đội tuyển bóng đá tham gia tranh tài tại World Cup tổ chúc ở Nam Phi. Loại áo sinh thái này có đặc điểm là nhẹ hơn chất liệu thông thường đồng thời hút mồ hôi tốt hơn.

Alex Lo, Giám đốc điều hành Công ty dệt may Đài Loan Super Textile Corporation, cho biết: “Tiến trình sản xuất cũng sử dụng ít nước và năng lượng hơn. Chúng tôi chỉ dùng những chai nhựa màu nhằm tránh phải sử dụng thuốc nhuộm”.

Nhưng, bất chấp mọi nỗ lực của chính quyền Đài Loan, người dân vẫn còn chưa quan tâm đúng mức về vấn đề bảo vệ môi trường. Sau khi chính quyền cấm triển khai thêm các hố chôn rác, người dân trên đảo lại quay sang sử dụng các lò đốt rác hơn là tập trung rác đến các nhà máy xử lý tái chế. Kết quả là 26 trung tâm đốt rác mọc lên rải rác khắp Đài Loan.

Tổ chức bảo vệ môi trường Hòa bình xanh (Greenpeace) cảnh báo việc đốt rác thậm chí còn nguy hại hơn là vứt rác bừa bãi! Người phát ngôn của tổ chức giải thích: “Các lò đốt rác không là giải pháp cho vấn đề xử lý rác bởi vì bầu khí quyển sẽ bị đầu độc bởi dioxin và các hóa chất nguy hiểm khác”. Tuy nhiên, Cơ quan Bảo vệ môi trường Đài Loan (EPA) nhận định: sắp tới đảo sẽ có nhiều tiến bộ hơn.

Những chiếc xe tải chở rác phát ra âm nhạc lăn bánh trên mọi đường phố Đài Bắc mỗi ngày hai lần để thu gom rác thải và Miniwiz giúp biến chúng thành những thứ có ích. Năm 2010, tòa nhà cao 24 mét EcoArc được xây dựng từ 1,5 triệu chai nhựa!

Theo các nhà bảo vệ môi trường, sản phẩm nhựa là vấn đề toàn cầu – hàng triệu tấn đồ nhựa bị vứt bừa bãi khắp các đại dương trên thế giới. Riêng người Đài Loan vứt bỏ khoảng 4,5 tỉ chai nhựa mỗi năm!

Công ty Miniwiz của Arthur Huang không chỉ dừng lại ở những tòa nhà mọc lên từ rác thải, mà còn nghiên cứu thiết kế xây dựng hàng trăm trạm xe buýt ở miền Nam Đài Loan – tất cả đều hình thành từ… những chai nhựa tái chế.

Arthur Huang cho biết Công ty Miniwiz đang nghiên cứu thiết kế một nhà hát sinh thái cho thành phố Thượng Hải của Trung Quốc. Do thiếu không gian cũng như vật liệu thô cho nên các công ty Đài Loan buộc phải đầu tư vào ngành công nghiệp tái chế rác thải giúp cho thế giới ngày một xanh hơn